Dark?

Chương 333: Mua Hoa

Xem giới thiệu truyện Hứa Tiên Chí
A+ A-
Hứa Tiên lúc này mới chú ý tới, trên mặt nước có rất nhiều thuyền nhỏ qua lại giữa các thuyền lớn, duy trì trật tự, chắc là Phù Dong Viên an bài, còn có người đang lấy hàng hóa từ các thuyền nhỏ, đang chào hàng khách trên thuyền.

Trên thuyền lớn đã chuẩn bị đầy đủ tất cả mọi thứ, bong thuyền đã sớm dọn xong tiệc rượu và thức ăn rồi

Hứa Tiên ngắm nhìn bốn phía, không khỏi bội phục tâm tư của chủ nhân Phù Dong Viên này, trên mặt nước rộng rãi như thế, có khả năng dung nạp số người còn nhiều hơn Tử Vân Lâu gấp mười lần, hình thành thanh thế này, cho dù là mấy quan to hiển quý tụ tập với nhau cũng chưa chắc được như vậy, an bài như thế cũng rất sáng tạo.

trên ban công, trong mây đen, bỗng nhiên xuất hiện ngàn vạn tiếng rít, giống như trạm canh gác, người trước ngã xuống, người sau tiến lên, nhìn thẳng về phía chân trời. Âm thanh này dừng lại trên không trung một lúc, sau đó nổ tung, lại có hàng loạt âm thanh khác xuất hiện tiếp đó, tách ra ngàn vạn đóa hoa khói đủ màu sắc.

Tiếng người trên mặt nước ngừng lại đôi chút, toàn bộ mọi người ngửa đầu nhìn qua, hoa mắt thần mê vào trong đó.

Dù sao kiếp trước của Hứa Tiên đã nhìn thấy biểu diễn pháo hoa còn sôi động hơn màn này gấp nhiều lần, nhưng cũng phải cảm thán, chỉ nhìn thấy pháo hoa nỳ, không khỏi nhớ tới một người, không biết nàng lúc này ở nơi nào. Lại càng không biết, nàng vào lúc này cũng giống như mình, đang ngắm pháo hoa.

Trong số đông đảo thuyền nhỏ ở tít ngoài xa, một chiếc thuyền nhỏ lẻ loi trên mặt nước.

Một tiểu nữ hài mặc đạo bào đứng ở đầu thuyền. Nắm chặt hai đấm, trừng to mắt, phát ra âm thanh tán thường.

– Oa, sư phó, thật xinh đẹp ah!

Người được nàng gọi là một nữ đạo sĩ xinh đẹp đang mặc đạo bào màu vàng, không có lên tiếng, mái tóc xanh rối tung, đang ôm đầu gối ngửa mặt lên trời, ngắm pháo hoa.

Nghe tiểu nữ hài nói như vậy, nữ đạo sĩ mỉm cười nói:

– Về sau không cần nói, ta không mang theo ngươi đi ra, cả ngày lẩm bẩm cái gì sư thúc sư thúc.

Duỗi ra bàn tay trắng nõn thử thắm một chút nước sông mát lạnh.

Tiểu nữ hài phát ra âm thanh khen ngợi từ nội tâm:

– Sư phó tốt nhất, sư phó, ngươi gần đây trở nên đặc biệt tốt! Cũng không ép Duẩn nhi luyện công.

Ngư Huyền Ky giương mắt nói:

– Trước kia ta không tốt sao?

Con ngươi như lưu ly thấu triệt.

Duẩn nhi lắp bắp nói:

– Cái này… Cái kia… Cũng không phải không tốt!

Rốt cục vẫn không nói ra những lời nịnh nọt như phàm nhân!

Ngư Huyền Ky giơ tay lên, ngón tay giữa bắn ra một giọt nước, ôn nhu nói:

– Ah, vậy sao, khi trở về phải sao chép Đạo Đức Kinh một trăm lượt.

– Không muốn ah, sư phó!

Ngư Huyền Ky vẫn nhìn bầu trời đêm, chuyện ở nơi đây, vô cùng hung hiểm, nếu có thể, ta cũng muốn cho ngươi nhìn ngắm thêm mấy đợt pháo hoa.

Đợi cho pháo hoa tiêu tán đi Mọi người phục hồi tinh thần lại, mới phát giác chẳng biết ban công từ lúc nào, đã hạ xuống.

Mọi người không khỏi hoan hô một tiếng, nhìn lên trên đài, dưới ánh trăng sáng, có rất nhiều cô nương xinh đẹp, oanh oanh yến yến, xinh đẹp muôn phương, mỗi nữ tử trong tay đều cầm một món nhạc khí, đứng dưới ánh trăng, lộ ra nét cực kỳ phong nhã. Có rất nhiều nữ tử xinh đẹp đang tụ lại với nhau so với pháo hoa còn muốn đẹp mắt hơn.

Từ đó có một nữ tử đi ra, đi tới bên cạnh thuyền, khẽ hé đôi môi đỏ mộng nói: nguồn TruyenHay.co

– Thiếp thân là Yêu Yêu, đại biểu Phù Dong Viên hoan nghênh chư vị đại giá quang lâm!

Khi nói ra những lời này, những nữ tử sau lưng của nàng khẽ hành lễ. Sóng âm cuồn cuộn, truyền khắp bát phương, lọt vào tai cực kỳ to rõ, nữ nhân này cũng biết võ công.

Hứa Tiên híp mắt tìm kiếm Thường Hi trong đám người, nhưng lại không thu hoạch được gì, chỉ có thể yên lặng theo dõi kỳ biến. Tham Lang ở bên cạnh lại liếm liếm bờ môi. Lộ ra vui vẻ không hiểu.

Yêu Yêu trên đài cũng nói ra những lời chọc cười làm cho không khí thêm náo nhiệt, nàng nhiệt tình khôi hài, hơn nữa còn mang theo chút hương vị hài hước lịch sự, cho nên làm cho mọi người cười lên, hào khí cũng tăng lên cao trào.

Sau đó là màn ca múa biểu diễn của các vũ nữ, cộng thêm lời lẽ chọc cười của nghệ nhân hài, nghệ nhân tạp kỹ, khúc nghệ đại sư khúc kịch. Cơ hồ tất cả loại hình biểu diễn thời cổ đại đều có ở đây, làm cho người hiện đại như Hứa Tiên xem cũng thấy mãn nhãn, hào khí ở đây náo nhiệt còn hơn cả ngày tết, ít nhất không có thêm phần quảng cáo.

Trước mỗi lần biểu diễn, đều do nữ tử “Yêu Yêu” kia lên đài giới thiệu chương trình, không khác gì MC của đời sau.

Trong bất tri bất giác, trăng đã lên cao, hào hứng của khách mời đã được điều động lên cao trào.

Lần này Yêu Yêu lại lên đài, khóe miệng mỉm cười, sau khi ngắm nhìn bốn phía, nói:

– Kế tiếp, chính là phẩm hội hoa xuân mà chư vị đã chờ lâu! Chắc hẳn có khách quý mới tham gia lần đầu, không hiểu quy tắc trong đó, tiểu nữ tử sẽ giới thiệu thêm một lần! Kế tiếp sẽ là phầm tỷ muội chúng ta thay nhau biểu diễn, nếu chư vị hợp ý người nào đó, chỉ cần quăng hoa hồng trong tay ra, đến cuối cùng đếm số lượng, ai nhiều hoa ai ít hoa, tỷ muội chúng ta cũng chia thành Trạng Nguyên, Bảng Nhãn, Thám Hoa!

Chớp chớp mị nhãn nói:

– Nếu có ai quăng cho tiểu nữ tử, tiểu nữ tử thực sự vô cùng cảm kích! Kiếp sau làm trâu làm ngựa báo đáp ân tình của ngài!

Dưới đài ầm ầm trầm trồ khen ngợi. Có người hét lên:

– Cần gì nói tới kiếp sau, tối nay muốn ngươi làm trâu làm ngựa rồi đấy.

Tới thời điểm này, những lời thô tục như thế cũng không có vẻ đột ngột, dẫn tới rất nhiều âm thanh cộng minh.

Âm thanh này tới từ trên thuyền lớn, cũng không phải khẩu âm của kinh thành. Phan Ngọc giải thích nói:

– Đại khái là phú thương từ xa tới kinh thành! Hàng năm tới thời điểm này, nơi đây sẽ tụ tập rất nhiều phú thương đại phú đại quý, chơi gái mua kỹ nữ chỉ là thứ tiếp theo, đấu phú mới là chuyện quan trong hơn, chờ một chút ngươi sẽ hiểu thôi.

Yêu Yêu trên đài cũng không có xấu hổ, mà khẽ mĩm cười nói:

– Vậy phải xem tiền vốn của công tử như thế nào đã.

Hiểu ý nghĩa của lời này, tên phú thương kia cười ha hả.

– Nơi đây đúng là dung tục.

Nhưng Hứa Tiên có chút thở dài, thời điểm này, chỉ so quyền thế phú quý, thi từ ca phú nên nhét vào trong quần lót đi. Nếu như thời điểm này ở kiếp trước, những nữ tử sắp sửa biểu diễn kia, há không phải là cái nữ nghệ sĩ trong làng giải trí sao, mà Yêu Yêu này đại khái là nhân vật chính dùng để lăng xê. So với kiếp trước hoặc tiềm hoặc ẩn, nhưng ở đây là ghi giá công khai, nhưng không biết con số là bao nhiêu thôi.

Nhân gian chi đạo, đi đến cực điểm. Cũng không quá đáng như thế mà thôi, xưng là cực lạc, nhưng cũng là biển khổ, cũng chỉ có tự biết. Khó trách những tiên nhân mờ ảo kia, có thể phất ống tay áo, liền không thèm để ý, tiêu sái thành tiên mà đi.

Hứa Tiên chợt nhìn thấy ánh mắt ân cần ở bên cạnh, quay đầu lại đã thấy Phan Ngọc đang dùng đôi mắt trắng đen phân biệt rõ ràng nhìn mình, làm như đang hỏi: ” như thế nào? “

Hứa Tiên mỉm cười lắc đầu, ý bảo không ngại. Hiểu rõ băng lực lượng của mình, thì không cách nào thay đổi nhân gian chi đạo. Cho nên trong nội tâm khoan khoái hơn nhiều, công danh lợi lộc, mây khói thoáng qua, cũng không có gì đáng lưu luyến. Nhưng đây phải xem ánh mắt của ai mới được, so sánh với hồng trần vạn trượng, tuy hơi mịt mù, nhưng cũng có lý do để kiên trì.

Chung quanh đài cao có rất nhiều thuyền nhỏ, có người đang dùng hoa mẫu đơn đỏ tươi chào bán, đang mời chào khách trên thuyền, mỗi một đóa lại hơn mười lượn. Loại hoa này không phải khách nhân bình thường có thể mua được, đại bộ phận đều bán trên các thuyền lớn quyền quý.

Hứa Tiên chú ý tới, cái tên phú thương vừa nói chuyện với Yêu Yêu đã bỏ hơn ngàn lượng, mua một trăm đóa hoa, đại khái muốn quăng cho Yêu Yêu kia, gã bán hoa sai vật kia hét lên:

– Lưu lão bản mua một trăm đóa hoa.

Phàm là người mua trên trăm lượng, sẽ có người hét lên như thế! Nhưng lại dẫn tới rất nhiều âm thanh cười nhạo từ bốn phía.

– Ta tưởng là thằng nào giáu có, thì ra cũng chỉ là hai lúa hủ lậu nghèo kiết xác mà thôi!

– Ha ha, nghèo kiết hủ lậu thì chưa hẳn. Keo kiệt thì nhất định rồi.

Tên phú thương kia lúc này lớn tiếng cười nhạo những người mua ít, dẫn tới rất nhiều ngươi không vui. Tên phú thương kia mới phát hiện thuyền lớn ở chung quanh, bất luận chiếc nào cũng dùng hơn ngàn lượng để mua, sắc mặt lập tức đỏ bừng, vội vàng bỏ thêm ngàn lượng mua tiếp, khí thế lập tức thu liễm hơn rất nhiều.

Hứa Tiên không khỏi lắc đầu, mua những đóa hoa này không có nửa phần tiền lời, cũng không sinh ra lợi nhuận, không giống như đấu giá, mua được thứ mình yêu thích, mua hoa thì chỉ có tổn thất chứ không lấy được gì. Loại tiêu hao này, cũng chỉ là mặt mũi mà thôi.

Phan Ngọc lại cười nói:

– Hắn bị người ta đào hố chôn rồi!

Nàng một giải thích, Hứa Tiên mới hiểu được, đại bộ phận chung quanh thuyền lớn cũng không phải ai cũng là đại phú đại quý, cũng có rất nhiều phú hộ cùng thuê một chiếc thuyền, đồng dạng mua hoa là mấy người thậm chí hơn mười người hùn lại, cho nên tốn hao bình quân không tính là lớn.

Thời điểm nay, một chiếc thuyền bán hoa nhỏ đã đi tới bên cạnh thuyền lớn của Phan gia, gã sai vật trên thuyền cao giọng hỏi:

– Chư vị công tử cần mua hoa không!

Phan Ngọc nói:

– Chúng ta mua năm trăm đóa.

Gã sai vặt vui vẻ ra mặt, cao giọng hét lên:

– Được rồi, Phan công tử mua hoa năm trăm đóa hoa!

Trên thuyền lớn lập tức đưa một cái giỏ xuống, trong đó có ngân phiếu, gã sai vặt cũng mang hoa bỏ vào bên trong.

Số lượng này cũng không phải là nhiều. Nhưng tuyệt đối không tính là ít, cho nên bị rất nhiều người nhìn chằm chằm vào.

Đại nhân vật trong kinh thành đều biết, vị Phan gia công tử này tuy giao du bốn phương, nhưng không phải là người háo sắc, giống như la vì tu luyện võ công, không cần suy nghĩ nhiều, nhưng tiếng gió lớn như thế cũng chỉ có Mỹ Cơ bên cạnh tam hoàng tử mới làm ra được, Phan Ngọc cũng mặc cho người ta truyền bá.

– Lương công tử mua ngàn đóa hoa.

Tiếng hét lên này làm cho tất cả mọi người cùng nhìn lại.

Hứa Tiên lúc này mới chú ý tới bên kia có người quen, là Lương vương phủ Lương Liên. Thuyền lớn của Lương gia cách đó không xa, nhưng bởi vì Hứa Tiên trên thực tế chưa thấy qua Lương Liên vài lần, cho nên không nhận ra hắn. Chỉ thấy trên thuyền lớn của Lương gia cũng không lạnh lẽo như của bọn họ. Mà là bày một cái bàn tròn lớn, chung quanh ngồi đầy khách mời, nhao nhao đón ý nói hùa với Lương Liên.

Một tên khách giáp của Lương gia, nói:

– Thì ra Phan vương phủ cũng không gì hơn cái này, ta thấy nên lấy quạt che mặt lại.

Một tên khách ất của Lương gia, nói:

– Đều sinh hoạt trong hai vương phủ của kinh thành, tại sao chênh lệch lớn như thế chứ, ngươi từ đồng quê lên à.

Một tên khách nhân bính của Lương gia, nói:

– Vừa nhắm mắt trợn mắt, một vạn lượng bạc chưa tới, hách ~!

Hứa Tiên nhìn Lương Liên đang đong đưa cây quạt, mang theo ánh mắt khinh thường cừu thị nhìn sang. Châm chọc nói một câu:

– Thật đúng là bất hiếu mà, chẳng phải lão ba của hắn đang nằm trên giường bệnh hay sao?

Hắn còn nhớ rõ trong nội dụng cốt truyện, Lương vương phủ sẽ cho người tới nhờ mình xem bệnh, nhưng vẫn xa ngút ngàn dặm không tin tức, cho nên cũng quên luôn chuyện này, hôm nay đột nhiên nhớ tới, lên tiếng châm chọc hiếu tâm của Lương Liên, cảm hoài không thôi.

Phan Ngọc che miệng cười cười, giải thích:

– Ta còn chưa nói cho ngươi nghe, Lương vương phủ gần đây đi tới Giang Nam thỉnh hòa thường, đã chữa tốt cho Lương vương rồi.

Hứa Tiên trầm ngâm nói:

– Hòa thượng?

Đúng là vận số của Lương vương chưa tận, cho nên mạng không đi vào tuyệt lộ.

Lương Phan hai nhà bất hòa, mọi người ở kinh thành đều biết rõ, cho nên rất ít khi có qua lại với nhau, mọi người nhìn về phía thuyền lớn của Phan gia, xem Phan Ngọc ứng đối như thế nào.

Phan Ngọc hỏi Hứa Tiên nói:

– Hán Văn, ngươi cảm thấy thế nào!

Hứa Tiên nhún nhún vai, đang muốn nói “Cũng được a!”, bỗng nhiên có người hét lên.

– Hứa Tiên Hứa công tử mua một vạn đóa hoa!

Hứa Tiên chậm rãi quay đầu lại, đã thấy Tham Lang vẻ mặt vui vẻ nói:

– Trừ vào phần của ngươi.

Nơi đây cũng yên tĩnh lại một chút, ở chỗ này có thể xuất ra mười vạn lượng bạc đã ít lại còn ít, nhưng có thể cầm mười vạn lượng bạc ra dội nước lá môn thì còn ít hơn. Hứa Tiên không cần nhìn, cũng biết biểu lộ ngốc trệ của Lương Liên bên kia, trên thực tế, biểu lộ của Hiểu Tiên cũng ngây ngốc một lúc, chợt hóa thành cười khổ, quả nhiên là thế, mười vạn lượng bạc a.

Tên sai vặt ở trên thuyền nói:

– Hứa… Hứa công tử, ngài thật muốn… Một vạn đóa hoa?

Hứa Tiên đương nhiên không nhận rồi, nhưng hắn không thể nói ra khỏi miệng được, chuyện này là một cơn gió lớn thổi tới. Nhưng cũng chỉ là gió lớn mà thôi, gật đầu nói:

– Ân, một vạn.

Tham Lang lười cười nói, đặt ngân phiếu mười vạn vào trong cái giỏ lớn, gã sai vặt tiếp nhận ngân phiếu, sau đó nhanh chóng bảo tên sai vặt khác đưa đi.

Rất nhiều thuyền lớn nhỏ tới từ khắp nơi tụ về, thật vất vả mới gom đủ hơn vạn đóa hoa, bày trên đầu thuyền, trên thuyền lập tức có hương hoa khắp bốn phía.

Hứa Tiên chỉ cảm thấy ánh mắt của mọi người nóng rực, Phan Ngọc cười nói:

– Hán Văn, số hoa này của ngươi có thể chọn ai là khôi thủ đấy, bởi vì ngươi áp ai thì người đó thắng chắc.

Một vạn đóa, tuyệt đối là con số thay đổi càn khôn.

Hứa Tiên vẻ mặt không quan tâm hơn thua, thản nhiên nói:

– Chẳng có gì.

Dưới ánh trăng mờ ảo. Một thân ảnh phiêu linh như mộng hiện ra, đang múa ống tay áo của mình dưới trăng, giống như tiên tử trên cung khuyết hạ phàm, làn váy thật dài và tay áo sà xuống đất.

Thân ảnh ôn nhu cúi đầu nhẹ nhàng, nhưng không có người nào thấy được biểu lộ của nàng, nhưng dáng người lung linh của nàng phiêu phiêu dưới trăng. Giống như trong tích tắc, là một ngàn năm đã trôi qua, tiếng đàn không rõ từ nơi dâu vang lên, thân ảnh của nàng cũng rung động theo tiếng đàn, một chút, một tia, giống như một bức tượng, một bức tượng vĩnh hằng có sinh mạng.

Đây mới thực sự là múa dưới ánh trăng.

Tags: truyện Hứa Tiên Chí online, Chương 333: Mua Hoa. Truyện Hứa Tiên Chí đã hoàn thành (full). Truyện mới cập nhật đầy đủ và liên tục. Đọc truyện online miễn phí trên điện thoại di động và máy tính bảng tại www.truyenhay.co

Bình luận

Chương 333