Dark?

Chương 428: Mây Khói

Xem giới thiệu truyện Hứa Tiên Chí
A+ A-
– Ân.

– Nhưng biểu hiện của ngươi gần đây không được như ý.

Âm thanh kia từ sâu trong sương mù truyền ra, giống nam giống nữ, không phải nam không phải nữ, nhưng không có cảm giác buồn nôn quái dị. Mà là dư âm mỹ diệu, ẩn chứa tất cả âm luật tốt nhất của nhân gian.

Hồ Tâm Nguyệt xoay người, nói:

– Hết thảy đều nằm trong tay của ta,

– Đừng làm cho hắn độ kiếp, nếu không Bạch Tố Trinh sẽ chôn cùng với hắn.

Hồ Tâm Nguyệt nói:

– Ngươi đang sợ cái gì? Nếu như ngươi thật sự sợ hãi, tự mình ra tay là xong. Đường đường Ma Chủ cần gì nhờ lực lượng của ta?

– Ngươi có đổ ước của ngươi, ta cũng có đổ ước của ta! Bằng lực lượng của ngươi, tuy không cho phép đối phó Hứa Tiên cùng Bạch Tố Trinh, nhưng khi bọn họ ở bên cạnh ngươi, có hằng hà sơ hở…

Hồ Tâm Nguyệt ngắt lời nói:

– Ta không cần ngươi dạy ta làm thế nào.

– Tùy tâm ý của ngươi, tùy ngươi tâm ý của ngươi…

Nói xong những lời nay, đoàn sương mù kia đã biến mất. Nhưng lời nói của nó vẫn quanh quẩn trong phòng, mỗi một lần quanh quẩn đều biến đổi ngữ điệu, kinh hỉ, ai thán, vô cùng hối hận, thẫn thờ… Dùng nhiều vô số kể tâm tình nói ra.

Trăng sáng sao thưa, ngoài cửa truyền đến âm thanh của Tiểu Thanh.

– Này, hồ ly, ăn cơm!

Hồ Tâm Nguyệt nhẹ nhàng nói:

– Ngươi căn bản cái gì cũng không hiểu!

Bảy trăm năm trước, trong núi Thanh Thành.

Trên một tòa cô đình, một ít văn tự do đao gọt khắc lên vách đá.

Ba chữ “Linh xà động” xiêu xiêu vẹo vẹo, chỉ có chữ “Xà” là bị đánh xuyên qua, bên cạnh viết lên một chữ “Hồ”, phía dưới cạnh cái khe có thêm một chữ “Xà”. Biến thành “Linh hồ xà động”.

Vén màn che tự nhiên ra, xâm nhập vào động quật khúc chiết, hai vị thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi ngồi cạnh nhau, dung mạo lờ mờ có vài phần tương tự, đều là dung nhan tuyệt sắc. Chỉ là khí chất khác nhau rất lớn, một giống như cao nguyên tuyết sơn, đoan trang xinh đẹp nho nhã, thánh khiết cao quý. Một lại giống như sương mù vân sơn lượn lờ, biến ảo khó dò, vũ mị đa đoan.

Thời điểm này, một chuỗi linh quang chói mắt bay tới, người còn chưa đến, nhưng linh lực phô thiên cái địa đã áp tới.

Các nàng giật mình đứng dậy đi ra ngoài động, một vị nữ võ thần huyền phù giữ không trung, nữ võ thần kia mặc chiến giáp, trên người có thất thải yên hà, cầm một thanh trường kiếm hình thù kỳ dị, quát lớn:

– Yêu hồ, yêu xà, các ngươi thật lớn mật, lại dám ăn vụng linh đan Xá Lợi Tử do thiên đình ban thưởng, có biết bị tội gì không?

Thiếu nữ xinh đẹp nho nhã đem thiếu nữ vũ mị đấy ra sau lưng, nói:

– Là ta trộm, không có quan hệ với nàng.

Các nàng tu hành ngàn năm, vốn tưởng rằng có sở thành, nhưng khi đối mặt với người tới, lại cảm thấy không có chút sức phản kháng nào.

Thiếu nữ vũ mị không chịu yếu thế, nhảy ra nói:

– Tìm chúng ta báo thù? Ngươi là ai, muốn thế nào?

Đối phương đến đây thật sự không phải trảm yêu trừ ma, bằng không đã vung một kiếm chém tứoi, các nàng quyết không ngăn cản nổi.

Nữ võ thần nói:

– Ah, báo thù, thù gì cần tới sáu khỏa linh đan Xá Lợi Tử mới báo được! Việc này đã xúc phạm luật trời, Đãng Ma Kiếm của Chân Vũ Đế Quân đang treo trên đầu của các ngươi, nhưng mà…

– Nhưng mà cái gì?

Nữ võ thần trong hào quang kia cười một cái, nói:

– Nhưng ta không phải là người trong thiên đình, lần này đến đây cũng muốn chỉ điểm cho các ngươi một con đường sáng!

Ánh mắt trước rơi vào trên người thiếu nữ vũ mị, trong nội tâm âm thầm tự định giá, thanh đồi quốc gia cô huyền hải ngoại, không biết tung tích, Đồ Sơn thị nhất tộc đã hiếm thấy tung tích, Cửu Vĩ Hồ mị cốt thế này, đúng là hiếm thấy, hơn nữa còn khó có được, tâm địa tinh khiết, tuy có nhanh nhạy nhưng không bị nhân sự ô nhiễm. Cho nên nhiệm vụ lần này sẽ hoàn thành một cách xuất sắc.

Lại nhìn thiếu nữ xinh đẹp nho nhã, cũng không phải tục loại, huyết mạch trên người có tư vị khác, cũng là thể tạo chi tài khó có được. Nếu mang các nàng vào trong cung, nương nương nhất định sẽ ưa thích.

Thiếu nữ vũ mị nghi hoặc, nói:

– Ngươi không phải người trong thiên đình? Vậy ngươi là?

Nữ võ thần nói:

– Các ngươi có thể nghe qua Dao Trì Tiên Cung không!

– Dao Trì Tiên Cung!

Hai vị thiếu nữ nhìn nhau kinh ngạc, Dao Trì Tiên Cung chính là chỗ của Tây Thiên Vương Mẫu nương nương, chính là đứng đầu chúng nữ tiên của thiên đình, tụ tập phần đông nữ tu trong nội cung, không bị thiên đình địa phủ phật đạo hai nhà ước thúc, là một chỗ cực lạc.

Sắc mặt thiếu nữ vũ mị vui mừng, nói:

– Nghe qua, nghe qua, chúng ta vốn muốn đi tới đó. Tỷ tỷ ngươi là người trong Dao Trì Tiên Cung đi ra đúng không? Có thể mang bọn ta đi không?

Hoàn toàn đem chuyện trộm đan ném ra sau một bên.

Nữ võ thần cũng cười nói:

– Đúng là nha đầu lanh lợi, ta có một chuyện, muốn ngươi đi làm, chỉ cần ngươi làm được, sẽ tiến vào trong Dao Trì Tiên Cung tu hành, ngươi có bằng lòng hay không?

Thiếu nữ xinh đẹp nho nhã lo lắng, nói:

– Xin hỏi là chuyện gì? Tại sao cần chúng ta đi làm? Pháp lực của ngài vượt qua chúng ta quá xa…

Thiếu nữ vũ mị không ngớt lời đáp ứng, nói:

– Nguyện ý nguyện ý, Nhưng mà…

Kéo tay thiếu nữ xinh đẹp nho nhã.

– Chúng ta cùng đi mới đuọc, bằng không thì ta sẽ không đáp ứng.

Nữ võ thần nói:

– Đó là đương nhiên, chuyện này với ngươi mà nói không phải việc khó, ta sẽ truyền cho ngươi một bộ pháp môn, cũng dễ tu luyện. Quốc gia nhân gian hiện giờ đã hết, thiên tử không tu nhân đức, ngu ngốc tàn bạo, kiêu xa âm dật, làm loạn muôn dân trăm họ. Ta muốn ngươi biến ảo thành thiếu nữ trưởng thành, tiến vào nội cung của hắn, dùng mị hoặc chi thuật, loạn quốc, họa gia, giết hắn, cách mệnh của hắn, khiến cho hắn nhanh chóng tiêu vong! Rồi sau đó đợi tới khi tân triều lên thay, các ngươi sẽ cùng đi tiến vào trong Dao Trì Tiên Cung, hơn nữa Vương Mẫu nương nương còn ban thưởng cây bàn đào.

Thiếu nữ vũ mị nghe vậy, đôi mắt tỏa sáng, nói:

– Cây bàn đào!

Đây là linh dược không ai không biết. Có thể gia tăng thọ nguyên hội tụ linh tính, Tây Thiên Vương Mẫu nương nương bằng vào cây bàn đào này, tồn tại từ thời thượng cổ tới nay, xưng là linh dược đệ nhất thiên địa cũng không đủ. Nhưng bình thường cũng chỉ có những tiên nhân tốt nhất mới có thể tham gia hội bàn đào, được phép ăn mà thôi!

Thần sắc thiếu nữ xinh đẹp nho nhãn nói:

– Không được! Làm như vậy nhất định sẽ có hòa thượng đạo sĩ đến trảm yêu trừ ma, quá nguy hiểm.

Thiếu nữ vũ mị cũng nhìn về phía nữ võ thần.

Nữ võ thần nói:

– Dao Trì Tiên Cung làm việc, thiên giới thần phật đều đã đáp ứng, nếu có tai ách, có thể đốt ba đạo thần phù này, ta thì sẽ giúp ngươi một tay.

Vừa mới nói xong, ba đạo thần phù rơi vào trong tay của Hồ Tâm Nguyệt.

Thiếu nữ vũ mị vui mừng cầm thần phù, chẳng những có thể muốn ở nhân gian muốn làm gì thì lam, lại còn có thần phù cường đại hộ thân, cuối cùng còn được ăn bàn đào của Dao Trì Tiên Cung, cho tới bây giờ, chuyện tốt như vậy rất hiếm có a.

Thiếu nữ xinh đẹp nho nhã nhíu mày, nói:

– Các ngươi cũng là thần tiên, sao có thể làm ra loại chuyện này? Quốc gia bại vong, tất nhiên sẽ có sanh linh đồ thán!

Nữ võ thần liếc nhìn nàng thật sâu, giống như đang kinh ngạc vì sao yêu quái lại có tâm tình thiện lương như vậy, nhưng cũng không cầm cái giá đỡ của tiên nhân gì. Mà giải thích nói:

– Thiên hạ đại sự, phân hợp vô thường. Chung quy không thiếu nhất chính là chiến loạn, nếu như miễn cưỡng kéo dài, kéo hơi tàn nhiều hơn một ngày, thiên hạ chúng sinh cũng chịu nhiều độc thủ của tham quan ô lại độc ác. Ngược lại không bằng nhanh chóng, đẩy lập minh quân thánh chủ, thành lập tân triều! Đạo lý như vậy, ngươi có thể hiểu chứ!

Thiếu nữ xinh đẹp nho nhã tức cười, không nghĩ tới lại vẫn có đạo lý như vậy, tìm căn nguyên tìm ngọn nguồn hỏi:

– Vì sao các ngươi không muôn kiếm dứt khoát giết tên hoàng đế đó đi?

Thiếu nữ vũ mị gấp tới độ che miệng cười lên, chuyện tốt như vậy còn tranh luận làm gì.

Nữ võ thần lại nói:

– Nhân gian vương giả, đều có vận số. Được vạn dân cung phụng, Long khí oanh thể, giết sẽ có điềm xấu, chỉ có tổn hại vận số của hắn, đợi cho thiên hạ đại loạn, sẽ có người làm chuyện đồ Long này.

Thiếu nữ xinh đẹp nho nhã lại nói:

– Thế nhưng mà, các ngươi bảo Tiểu Nguyệt đi hại người, đi làm chuyện xấu, nhất định sẽ tổn hại công đức.

Nữ võ thần nói:

– Nếu là ta và ngươi đi làm chuyện như vậy, sẽ tổn hại công đức, nhưng do nàng làm, lại không sao. Nàng không nhân tâm, không có công đức cũng không sao cả, tức không được thiện nhân, cũng không được ác báo. Chính là Thiên Ma, bản tính cực ác, theo bản tính ác niệm, hoành hành giết chóc, cũng thành tự tại. Cùng phật ngang hàng. Đạo của nàng chính là Thiên Ma chi đạo, cũng khác đạo của ta và ngươi.

– Cố tình làm việc thiện, thiện mà không được thưởng, vô tâm làm ác, ác mà không phạt.

Đây là bản chất của công đức, mấu chốt của nó nằm ở chữ “Tâm”. Công đức cũng không phải luật pháp, thưởng phạt cũng không phải hành vi của người, mà là nhân tâm. Nếu như một người bởi vì hảo tâm mà làm thành chuyện xấu, cũng được tính công đức. Trải lại nếu vì ý xấu biến thành chuyện tốt, cũng bị tổn hại công đức.

Nếu là vô tâm, cũng không có công đức. Thí dụ như mãnh hổ ăn người, đó chính là bản năng của nó, nào có thiện ác đáng nói. Nếu không phải, lão hổ ngẫu nhiên ăn một người việc ác bất tận, chẳng phải sẽ đạt được công đức sao?

Thiếu nữ vũ mị cầm tay của thiếu nữ xinh đẹp nho nhã, vẻ mặt vui mừng nói:

– Bình thường ta nói thế nào, muốn làm gì thì làm chính là tốt nhất. Ngược lại là ngươi, bị đạo lý của những người kia không tìm được đạo của chính mình.

Thiếu nữ xinh đẹp nho nhã trong nhất thời không biết nên làm sao cho phải, chẳng lẽ những chuyện mình làm tới này đều sai hay sao?

Nữ võ thần khuyên nhủ, nói:

– Ngươi cũng không cần cảm thấy mê mang, ngươi có được thiện tâm, nhận thức thiện niệm, đây cũng là một phần công đức, thời điểm độ kiếp tương lai sẽ có diệu dụng.

Lại nhìn thiếu nữ vũ mị, nói:

– Như vậy ngươi có bằng lòng hay không?

Thiếu nữ vũ mị nói:

– Đương nhiên nguyện ý.

Nữ võ thần nói:

– Đã nguyện ý, vậy thì thu dọn đồ đạc, lập tức theo ta xuống núi a. Ta ở chân núi chờ ngươi!

Nói xong liền hóa thành một đạo ánh sáng biến mất vô tung vô ảnh.

Thiếu nữ vũ mị vỗ ngực.

– Quá tốt!

Thiếu nữ xinh đẹp nho nhã nhíu mày, nói:

– Tiểu Nguyệt, ngươi thật muốn đi sao?

– Đương nhiên.

Thiếu nữ vũ mị vô cùng sôi nổi đi thu dọn đồ đạc.

Thiếu nữ xinh đẹp nho nhã đi theo khuyên bảo nàng:

– Nếu không ngươi đừng đi, ta cảm giác, cảm thấy không tốt lắm!

Thiếu nữ vũ mị ngẩng đầu, gõ gõ cái trán của nàng, nói:

– Ngươi cho rằng bây giờ còn có thể đổi ý sao? Hơn nữa tại sao phải đổi ý? nguồn TruyenHay.co

Thiếu nữ xinh đẹp nho nhã nói:

– Hay chúng ta đem linh đan trả cho người ta…

Thiếu nữ vũ mị nói:

– Còn? Thứ đồ vật đã ăn sẽ còn sao? Đừng nghĩ nhiều như vậy.

Thò tay cầm lấy tay của nàng, nói:

– Nếu ngươi không phải bảo ta chừa lại một hạt, lão già kia tu hành, buồn bực cũng buồn chết.

Thiếu nữ xinh đẹp nho nhã lui ra phía sau một bước, lắc đầu, thần sắc có chút ảm đạm.

Thiếu nữ vũ mị dùng hai tay nâng gò má của thiếu nữ xinh đẹp nho nhã, mỉm cười nói:

– Rắn ngốc, vậy ngươi tiếp tục ở đây tu hành đi! Ta nhanh chóng trở về.

Đi đến cửa động, ngoái đầu nhìn lại cười cười, nói:

– Đợi ta, chúng ta sẽ cùng đi Dao Trì.

Mở to hai mắt, một lần nữa ngồi xuống, lại tốn hao bao nhiêu thời gian? Trong núi mặc dù không ngày tháng, nhưng trong lòng có ràng buộc, một mình một người đứng trên vách núi, nhìn khắp bốn phương tám hướng, suy đoán rốt cuộc nàng đi nơi nào?

– Tiểu Nguyệt hẳn là ở Trung Nguyên a!

Nàng bấm đốt ngón tay một cái, mơ mơ hồ hồ lựa chọn một phương hướng, hơi hơi do dự liền thả người bay đi.

Một đường bay tới, địa thế dần dần trở nên bằng phẳng, thôn trang của nhân loại nhiều hơn, đồng cỏ phì nhiêu xuất hiện trong tầm mắt, nhưng có rất nhiều thôn trang không có người nào.

Trong nội tâm nàng không biết rõ, những người này không ở trong nhà của mình, đều đi đâu? Lại bay một hồi, bỗng nhiên nhìn thấy một đám người, những người này nữ có nam có, trẻ có già có, nhưng khuôn mặt tiều tụy, quần áo tả tơi. Hình thành một đội ngũ rời rạc dài hơn một dặm đi tới, giống như một con rắn bị bệnh, đang nhúc nhích chậm chạp trên mặt đất.

Bỗng nhiên lúc này có một lão nhân té xuống đất, hồi lâu cũng không tỉnh dậy. Nàng đã giật mình, muốn xuống dưới dìu hắn lên, nhưng đã có rất nhiều người vây quanh. Nhưng nội tâm vừa thả lỏng của nàng lúc này, lại xiết chặt một cái.

Nàng nhìn thấy, con mắt của nàng hoa lên, có khói bếp và đống lửa bay lên.

Trong nội tâm nàng tràn ngập sợ hãi, nhanh chóng bay về phía trước, nhưng trên mặt đất lại phát sinh một chuyện tương tự nhau.

Thiên hạ đại hạn!

Trong phố xá sầm uất của đế kinh, bỗng nhiên xuất hiện một thiếu nữ áo trắng.

Nàng có chút mờ mịt đứng trên đường, có lẽ Tiểu Nguyệt ở ngay chỗ này. Nhưng vị trí cụ thể không tính ra được. Duy nhất may mắn là, nơi đây dù sầm uất, còn có thể nhìn thấy nụ cười trên mặt người, chỉ cần hỏi mấy người, mới có thể tìm được.

Nhưng dung mạo tuyệt thế và thần sắc mờ mịt của nàng, đã sớm đưa tới chú ý.

Bỗng nhiên trong đám người có mấy người đi ra, vây quanh nàng lại, trong tay cầm dây thừng và roi, nói:

– Để chúng ta đi tìm, lại dám trốn tới nơi này, còn không nhanh theo chúng ta trở về?

Ánh mắt dâm loạn xoẹt qua người của nàng, dáng người tốt thế này, chắc chắn bán được nhiều tiền lắm đây.

Người qua đường âm thầm cắn răng, những tay chân này đều là người có hậu trường, càng ngày càng coi trời bằng vung, lại dám bắt người trên phố, nhưng không người nào dám đứng ra nói chuyện.

Bỗng nhiên trên phố có tiếng chiêng vang lên, kinh động dòng người, nhao nhao tránh né ra hai bên, những người kia cũng bất chấp nàng, vội vàng né tránh, nhưng không chịu đi xa.

Một chiếc kiệu tám người khiêng, chiêng trống mở đường, đang đi tới nơi này.

Tags: truyện Hứa Tiên Chí online, Chương 428: Mây Khói. Truyện Hứa Tiên Chí đã hoàn thành (full). Truyện mới cập nhật đầy đủ và liên tục. Đọc truyện online miễn phí trên điện thoại di động và máy tính bảng tại www.truyenhay.co

Bình luận

Chương 428