Dark?

Chương 1471: Địa giai khôi lỗi (hạ)

Xem giới thiệu truyện Kiếm Đạo Độc Tôn
A+ A-
Hít sâu một
hơi, ánh mắt Ngũ Lăng lão tổ lộ ra tinh quang, chợt, trên người hắn bộc phát ra
ngũ thải quang mang chói mắt đến cực điểm, những ngũ thải quang mang này vốn đang
bành trướng, sau đó đột nhiên co rút lại rồi tiến vào trong cơ thể Ngũ Lăng lão
tổ, lúc đi ra lần nữa thì biến thành những sợi tơ mỏng ngũ sắc, những tơ mỏng ngũ
sắc này nếu có thể phóng đại lên để xem sẽ phát hiện ra, chúng là do những phù
văn nhỏ bé tạo thành, mà ở bên trên chúng còn ẩn chứa ý chí của Ngũ Lăng lão tổ.

Vô thanh vô tức, vô số tơ mỏng ngũ sắc chui vào trong cơ thể, bắt đầu tiếp quản
thân thể cùng với linh hồn của Diệp Trần.

Một canh giờ đi qua, ánh mắt Diệp Trần bắt đầu ngây dại ra, cứ cách mỗi mười lần
hô hấp thì mới có thể thanh tỉnh được một lần.

“Hảo tiểu tử, linh hồn ý thức quả nhiên cường đại như thế.”

Ngũ Lăng lão tổ vừa khiếp sợ, lại vừa mừng rỡ, trước đó, khi luyện chế Xích
Phong Đế cùng Hỏa Tước Đế, gần kề chỉ nửa chén trà nhỏ thời gian đã tựu đem ý
thức hai người luyện chế thành Khôi Lỗi ý thức, hiện tại đã qua một canh giờ
rồi mà linh hồn ý thức của Diệp Trần vẫ thủy chung không bị chuyển hóa thành
Khôi Lỗi ý thức, như cũ vẫn một mực chống cự.

“Ta ngược lại muốn nhìn xem ngươi có thể chống cự tới khi nào, hi vọng là
không để cho ta thất vọng đấy.”

Thời gian dần trôi qua, thoáng cái đã qua nửa ngày.

Hai canh giờ đi qua.

Hai mắt Diệp Trần cứ cách mỗi một thời gian uống cạn chung trà thì mới có thể
thanh tỉnh được một lần, hơn nữa lại giống như vừa thanh tỉnh lại không phải
thanh tỉnh, đã bắt đầu lâm vào một loại trạng thái hỗn độn. Lúc này, nếu có người
dùng Linh Hồn Lực quan sát sẽ thấy trong cơ thể Diệp Trần có một dạng sắp xếp
nào đó, giống như nó bị chiếm cứ bởi một sợi tơ mỏng ngũ sắc, phảng phất như thân
thể thực sự của Diệp Trần đã bị phá bỏ, hiện tại đã bị những sợi tơ mỏng ngũ sắc
quán xuyến hết thảy, đương nhiên, một số lượng nhỏ tơ mỏng ngũ sắc đã bắt đầu
chiếm lĩnh những hạt hạt huyết nhục cơ bản nhất.

Ba canh giờ đi qua, hai mắt Diệp Trần đã không còn hiện lên trạng thái ngốc trệ
nữa, mà đã biến đổi hoàn toàn thành ngũ sắc. Tựa như hai viên bảo thạch ngũ sắc,
chiếu sáng rạng rỡ vậy.

“Quả nhiên là Địa giai Khôi Lỗi!”

Ngũ Lăng lão tổ cất tiếng cười to, dấu hiệu nhận biết Địa giai Khôi Lỗi chính là,
hai mắt sẽ phát ra ánh sáng ngũ sắc. Trước đó, Chuẩn Địa giai Khôi Lỗi khi bị
Thanh Y Hoàng diệt sát cũng có một tia dấu hiệu đặc thù này.

“Vẫn chưa luyện chế hoàn toàn thành Địa giai Khôi Lỗi được, kẻ này thật
quá mức đáng sợ, nhưng ngược lại cũng là điều lợi cho ta.”

Ngũ Lăng lão tổ thôi cuồng hỉ và tiếp tục luyện chế.

Không tiếp tục rót tơ mỏng ngũ sắc vào trong thân thể Diệp Trần, Ngũ Lăng lão tổ
bắt đầu ngưng kết ra từng đạo ngũ sắc phù văn và đánh vào trong cơ thể Diệp Trần.
Trước đó, tại trên người Thạch Nhân Đế, hắn tổng cộng đã đánh vào 588 cái phù
văn, tại trên người Tuyết Không Đế, hắn đã đánh vào 622 cái phù văn, Xích Phong
Đế cùng Hỏa Tước Đế thì không sai biệt lắm, một người là 1444 cái phù văn, một người
là 1500 cái phù văn. Về phần Diệp Trần, cho tới bây giờ hắn đã đánh vào 3888
cái phù văn rồi.

“Vẫn chưa đủ, lão phu muốn luyện chế ra Địa giai
Khôi Lỗi mạnh nhất, ít nhất phải có 4200 cái phù văn.”

4000!

4100!

4200!

Việc luyện chế vẫn chưa kết thúc….

4300!

4500!

Cuối cùng, ba ngày ba đêm đi qua, Ngũ Lăng lão tổ đã đánh liên tục vào 4800 cái
phù văn, lúc một cái phù văn nhân hình cuối cùng khắc vào trên người Diệp Trần
thì khí tức bắt đầu cuồng bắn ra, đến mức có thể dùng hình ảnh tinh cầu bạo tạc
để hình dung. Khí tức được cường hóa với tốc độ tăng dần lên từ cấp độ của đỉnh
cấp Hoàng giả bình thường, đến trung đẳng đỉnh cấp Hoàng giả, đỉnh tiêm đỉnh cấp
Hoàng giả…rồi đến Chuẩn Tôn.

Khí tức của Diệp Trần tăng mãi cho đến khi đạt cấp độ Chuẩn Tôn thì bắt đầu ổn
định lại.

“Bảy thành, không đúng, là bảy thành chín chiến lực, đã đạt tới gần tám phần
rồi.”

Nhìn qua Diệp Trần, Ngũ Lăng lão tổ tựa như đang ngắm nhìn một báu vật vô giá, một
Khôi Lỗi có thực lực gần bằng tám phần của chủ nhân, chuyện này cũng bằng với một
cái phân thân siêu cường rồi, thậm chí còn mạnh hơn so với hắn trước đây, thậm
chí nó hoàn toàn có thể gây ra áp lực cho gã.

“Là trời đã giúp lão phu rồi, haha.”

Đứng người lên, Ngũ Lăng lão tổ vô cùng hăng hái, thân thể gần đất xa trời của
gã tản mát ra khí thế bễ nghễ cả thiên hạ.

“Từ hôm nay trở đi, ngươi có tên gọi là Địa Nhất!”

Ngũ Lăng lão tổ đặt cho Diệp Trần tên gọi là Địa Nhất.

“Vâng!”

Giờ phút này, Diệp Trần tạo cho người khác một cảm giác rất quỷ dị, rõ ràng
không có chút ngốc trệ nào, nhưng lại hoàn toàn tuân thủ lệnh do Ngũ Lăng lão tổ,
nếu cẩn thận quan sát sẽ mơ hồ thấy được bản thể và tánh mạng bình thường của hắn
đã tách biệt hoàn toàn, dù sao Khôi Lỗi cùng tánh mạng vẫn còn có chút sai biệt,
cho dù cái Khôi Lỗi này là thập phần hoàn mỹ.

“Ngươi đến giết hắn đi!”

Bỗng nhiên, Ngũ Lăng lão chỉ tay vào Xích Phong Đế, ra lệnh.

“Vâng!”

Diệp Trần nhìn về phía Xích Phong Đế rồi rút Phi Thiên kiếm ra.

Vẻ mặt Ngũ Lăng lão tổ lộ vẻ nghiền ngẫm, mà lại mang theo một tia nghi hoặc gì
đó, đối với những Khôi Lỗi khác thì hắn rất có tự tin, nhưng đối với Diệp Trần
thì nói cho cùng, hắn vẫn có một tia lo lắng. Thật sự là linh hồn ý thức của Diệp
Trần quá mức ương ngạnh, vì vậy hắn không dám cam đoan tuyệt đối là linh hồn ý
thức của Diệp Trần đã bị chuyển hóa triệt để thành Khôi Lỗi ý thức, đương
nhiên, trong nhất thời hắn cũng không vội, chỉ cần tốn chút công sức thì sớm muộn
gì cũng có thể tiêu trừ bất luận tai hoạ ngầm gì.

Hai tay nắm ở Phi Thiên kiếm, Diệp Trần toàn lực chém một kiếm về phía Xích
Phong Đế.

“Đương” một tiếng!

Một kiếm này cũng không giết chết Xích Phong Đế, chẳng biết từ lúc nào, tại bên
ngoài thân Xích Phong Đế hiện ra một luồng, cái ánh sáng ngũ sắc này cũng không
phải tới từ Xích Phong Đế, dùng vào thực lực của Xích Phong Đế thì hắn tuyệt đối
không thể ngăn được một kiếm này, ngọn nguồn ánh sáng ngũ sắc này là đến từ Ngũ
Lăng lão tổ, hắn đương nhiên không muốn để cho Diệp Trần thật sự giết Xích
Phong Đế, chỉ là thăm dò một chút mà thôi.

“Tốt rồi.”

Ngũ Lăng lão tổ phất phất tay.

Phi Thiên kiếm lập tức được cắm vào vỏ, Diệp Trần lui ra phía sau ba bước, đứng
ở một bên.

“Thật sự là hoàn mỹ, nếu không phải vì ta gặp đại nạn thì ngược lại đã
không có cơ hội biến ngươi thành công cụ của ta và tiến hành đoạt xá.” Đối
với biểu hiện của Diệp Trần, Ngũ Lăng lão tổ rất hài lòng, tạm thời sẽ không xảy
ra vấn đề gì.

“Ta mệt mỏi rồi, ngươi ra ngoài cửa canh gác đi.”

Nói xong, Ngũ Lăng lão tổ vung tay lên, cửa phòng bên cạnh mở ra, hắn chậm rãi
đi vào.

Diệp Trần nghe lệnh liền tiến lên vài bước, đứng thủ ở ngoài cửa.

Một chút thời gian trôi qua, Diệp Trần vẫn đứng ở nơi đó mà không hề nhúc
nhích, ánh mắt cũng không có bất kỳ biến hóa nào, không phát giác ra chút gì
khác thường cả, thậm chí ngay cả tâm linh cũng đều không có bất kỳ chấn động
nào, tựa như một pho tượng có mang Sinh Mệnh Khí Tức vậy.

Linh Hồn Lực quan sát một hồi lâu, Ngũ Lăng lão tổ mới thu hồi chú ý. Hắn đã liên
tục luyện chế ra năm cái Khôi Lỗi, nhất là một cái Cực phẩm Địa giai Khôi Lỗi cuối
cùng này đã làm cho tinh thần của hắn thập phần mỏi mệt, linh nguyên càng bị
tiêu hao hơn phân nửa, loại cảm giác này hắn đã không gặp phải suốt vài vạn năm
qua. Tinh lực đang rất yếu bớt ắn không thể không cảm thán việc mình gặp đại nạn
và đi vào đây.

Nhắm hai mắt lại, Ngũ Lăng lão tổ tiến liền vào trong trạng thái đến một loại
linh hoạt kỳ ảo.

Cũng không biết đã đi qua bao lâu, có lẽ là ba ngày, có lẽ là năm ngày, Diệp Trần
thủy chung vẫn không có một cái nháy mắt nào, bỗng nhiên giờ phút này lại nháy
một cái và xuất hiện một tia Linh Động, chỉ có điều, ở bên trong cái tia Linh Động
này còn kèm theo một tia mờ mịt, toát ra vẻ suy tư.

Loại trạng thái này không duy trì được lâu, sau khi đi qua chừng trăm nhịp thở thì
sắc thái linh động kia đã biến mất, trở lại bộ dạng trước đó.

Về phần bốn người Xích Phong Đế, họ thủy chung trông như một cái tượng sáp, thần
sắc vẫn ngốc trệ và đứng ở nơi đó.

Cũng trong ngày này, con thuyền lớn ngũ sắc đã đi tới bên ngoài một quần đảo, nếu
như năm người Diệp Trần ở vào trạng thái thanh tỉnh, nhất định sẽ phát hiện ra
cái phiến quần đảo này chính là quần đảo mà bọn hắn đã trải qua lúc trước, Hỏa
Sơn Đảo. Bên trên đảo tràn ngập mùi huỳnh lưu tanh hôi, và nếu bọn họ biết trước,
việc ly khai Hỏa Sơn Đảo sẽ mang đến kiếp nạn này thì chỉ sợ sẽ lập tức ở lại bên
trong núi lửa mà sinh sống vài năm ở đó, chỉ cần đề phòng quỷ vật tập kích là
được rồi, tuyệt nhiên không muốn bị trở thành Khôi Lỗi như vậy.

Tags: truyện Kiếm Đạo Độc Tôn online, Chương 1471: Địa giai khôi lỗi (hạ). Truyện Kiếm Đạo Độc Tôn đã hoàn thành (full). Truyện mới cập nhật đầy đủ và liên tục. Đọc truyện online miễn phí trên điện thoại di động và máy tính bảng tại www.truyenhay.co

Bình luận

Chương 1471