Dark?

Chương 1590: Đại ma vương huyết thống

Xem giới thiệu truyện Kiếm Đạo Độc Tôn
A+ A-
“Ngược lại là ta đã xem thường hắn rồi.”

Những ngày này, Ưng Liệt Hùng đã không ngừng quan sát Diệp Trần, thấy Diệp Trần
chỉ bỏ ra bốn tháng thời gian nhưng Thời Gian Áo Nghĩa tựu đã tăng lên tới Tám
thành, khiến hắn thập phần giật mình. Hắn còn tưởng rằng, trong vòng một năm Diệp
Trần tối đa chỉ có thể đem Thời Gian Áo Nghĩa tăng lên tới Bảy thành đỉnh
phong mà thôi. Thời Gian Áo Nghĩa Bảy thành đỉnh phong sẽ có thể để cho tâm thần
rời khỏi không gian kỳ dị của chữ Thì, hắn cũng đã chuẩn bị xong một ít lực lượng
để duy trì sinh cơ cho Diệp Trần.

“Tiểu nha đầu Nguyệt Nhi này có ánh mắt nhìn người coi như không tệ, tùy
tùy tiện tiện mà cũng tìm được một tuyệt thế thiên tài và đem về đây, so với kẻ
ngoại giới có tên gọi là Tà Tinh ở Tinh Hải bộ lạc kia, thì kẻ này có thiên phú
cùng tài năng cao gấp mấy lần đấy.”

“Hi vọng hắn có thể giúp cho Bất Lạc Chi Ưng bộ lạc ta chiếm được hai phần
thời gian trong số định mức, lúc đó có lẽ ta có thể cho hắn nhiều thời gian tìm
hiểu chữ Võ hơn một ít.”

Thời gian ngày từng ngày đi qua, các cao thủ trẻ tuổi của ngũ đại bộ lạc đều
đang dốc sức chuẩn bị.

Tinh Hải bộ lạc.

“Tà Tinh, lần này ngươi nhất định phải giúp cho Tinh Hải bộ lạc ta nắm giữ
vị trí đệ nhất đấy.” bên trên một hòn đảo mà tứ phía xung quanh là biển rộng,
đầu lĩnh Tinh Hải bộ lạc cùng một gã trẻ tuổi đang đứng sóng vai, mà người trẻ
tuổi này có thân hình cao lớn và thập phần tuấn mỹ, đôi mắt hắn mang theo một
tia tà khí, loại tà khí này không phải là Hậu Thiên tạo ra, mà là trời sinh đã
có sẵn. Các tộc nhân Tà Linh tộc đều có loại tà khí này, chỉ có điều là không nồng
đậm như người trẻ tuổi này, kể cả bản chất tà khí cũng vậy.

Tà Tinh thong thả cười cười, “Đầu lĩnh yên tâm, lần trước là ta đã chủ
quan, không nghĩ tới tên Chiến Hùng của Chiến Tháp bộ lạc có thực lực không thấp
hơn so với ta, chỉ cần tốn hao một cái giá lớn thì ta hoàn toàn có thể siêu việt
hắn.”

“Như thế tốt lắm, ngươi cứ yên tâm mà can đảm xông lên, có bất cứ hậu quả
gì thì ta cũng đều có thể toàn lực đền bù cho ngươi.”

“Đa tạ đầu lĩnh.”

Tà Tinh ngẩng đầu nhìn lên trời, mà Tinh Hải bộ lạc đầu lĩnh ở bên cạnh hắn vô
thanh vô tức biến mất đi.

“Đã 300 năm rồi, không biết đến lúc nào mới có thể trở về ngoại giới, trở
lại Tinh Không vũ trụ quen thuộc.”

Từ bảy trăm năm trước hắn đã mất tích, nhưng đi vào Hoang Thần Đại Lục chỉ mới
300 năm. Suốt bốn trăm năm trước, hắn đã sa vào một nơi tuyệt địa và dưới cơ
duyên xảo hợp mới đi đến Hoang Thần Đại Lục này.

“Đợi khi ta trở lại trong Vũ Trụ Tinh Không, Tà Linh tộc nhất định sẽ quật
khởi, Ma tộc cũng chỉ có thể ngồi ngang hàng với Tà Linh tộc ta mà thôi.”
Tà Tinh có dã tâm rất lớn, hắn muốn khống chế toàn bộ Tà Linh tộc, lại để cho
Tà Linh tộc trở thành một trong những chủng tộc cường đại nhất trong Vũ Trụ
Tinh Không, chứ không phải xếp hạng sau Ma tộc và Nhân tộc.

Nắm thật chặc nắm tay, trên đỉnh đầu Tà Tinh chợt xuất hiện một cái hư ảnh tà
ác thật đáng sợ.

Vân Trung bộ lạc, tọa lạc ở vị trí cao cao tại thượng, bao quát muôn dân trăm
họ.

Trên vách núi phiêu diêu những đám mây, một gã trẻ tuổi vô cùng mị lực đang đứng
chắp tay, hắn lặng yên đứng ở đó nhưng lại phảng phất như là trung tâm của cả Thiên
Địa, là chúa tể của muôn loài, khí chất của hắn có chứa thứ ma lực vô cùng đáng
sợ, những ai có tu vi thấp một chút mà nhìn vào hắn, hội sẽ không kìm lòng được
mà bị hắn hấp dẫn, sẽ trở nên thần phục hắn. Trên người của hắn ẩn chứa thứ khí
tức rất bá đạo, vừa ẩn chứa một phong thái Vương giả như có thể lãnh đạo hết thảy
vạn vật, cũng có thể là khí tức của một tuyệt thế thiên tài, thật khó hình
dung.

“Không hổ là Đại Ma Vương huyết thống, là tinh hoa của cả Ma tộc.”

Một lão giả phiêu phù bay qua, là đầu lĩnh Vân Phiếu Miểu của Vân Trung bộ lạc,
hắn cười nói.

“Đầu lĩnh!”

Người trẻ tuổi cũng không quay đầu lại, tư thái vẫn không kiêu ngạo không tự
ti.

“Nhìn dáng vẻ của ngươi, có lẽ đối với việc xông vào Hoang Thần tháp lần
này rất có tự tin.”

“Loại tin tưởng này cũng như hư vô mờ mịt, ta chỉ tin tưởng vào thực lực của
bản thân mà thôi.”

Vân Phiếu Miểu cũng không để ý đến sự “cuồng vọng” của đối phương, bởi hắn biết
rõ huyết thống Đại Ma Vương khủng bố đến mức nào. Thời gian đối phương đi vào
Hoang Thần Đại Lục vẫn chưa tới một trăm năm nhưng cũng đã có thực lực Truyền Kỳ
Chí Tôn, đây quả thực là không cách nào tưởng tượng nổi, phải biết rằng lúc đối
phương mới đi vào Hoang Thần Đại Lục thì tu vi chỉ là Sinh Tử Cảnh thất trọng
thiên mà thôi.

“Ngươi có lực lượng này thì thật tốt, bất quá không thể coi thường Chiến
Hùng của Chiến Tháp bộ lạc, Khang Tuyết Lệ của Tử Kinh Hoa bộ lạc. Bọn hắn có lẽ
cũng có thực lực của Truyền Kỳ Chí Tôn, nhưng đáng để coi trọng nhất chính là kẻ
đến từ ngoại giới giống như ngươi, hắn có tên gọi là Tà Tinh, một cao thủ trẻ
tuổi, hắn hẳn là cường địch của ngươi đấy.”

“Tà Tinh Chí Tôn, ta đã sớm muốn đánh bại hắn, đáng tiếc vẫn một mực không
có cơ hội, ta sẽ cho hắn biết cái thế giới này chỉ có một thiên tài, và đó
chính là ta.”

“Ha ha.”

Vân Phiếu Miểu cười nhẹ một tiếng, nói thật, hắn cũng không quá thích ứng ở
chung với Đại Ma Vương huyết thống.

Chiến Tháp bộ lạc, các tòa tháp cao mọc lên san sát như một rừng cây.

Một người trẻ tuổi cường tráng hơn cả hùm gấu, đang nâng một tòa Thiết Tháp kim
loại để rèn luyện, thân thể của hắn tạo cho người khác một cảm giác như đang bị
trùng kích mãnh liệt, phảng phất như một món Chí Tôn Bảo khí vậy, không thể phá
vỡ. Trên người hắn, mỗi một sợi tóc đều muốn lăng lệ ác liệt hơn so với bất kỳ
thứ vũ khí nào, chỉ cần kích phát ra thì liền có thể đơn giản đâm xuyên thủng hết
thảy vạn vật, đây là Luyện Thể thuần túy nhất, càng thuần túy hơn cả Bất Hủ kiếm
thể của Diệp Trần, về phần ai hơn ai kém thì cũng chưa nói được.

“Đông”!

Kim loại Thiết Tháp bị ném trên mặt đất, người trẻ tuổi cường tráng phi thân
lên cao rồi tung ra một chưởng vào đỉnh Thiết Tháp kim loại, “Crack”, Thiết
Tháp kim loại bị lún xuống đất một phần, chưởng thứ hai đến, Thiết Tháp kim loại
tiếp tục bị lún xuống sâu hơn, liên tục mấy trăm chưởng qua đi, Thiết Tháp kim
loại chỉ còn lại cái đỉnh là lộ ra bên ngoài mặt đất.

“Nhiệm vụ hôm nay đã hoàn thành được 99 cái, còn một cái cuối cùng nữa.”

Người trẻ tuổi cường tráng lầm bầm nói ra.

Tử Kinh Hoa bộ lạc, nữ nhân là người có địa vị cao nhất, ở chỗ này, cường giả
trên căn bản đều là nữ nhân, số lượng nam nhân có rất ít, hơn nữa họ sống với
tư cách là những tồn tại phụ thuộc, mọi chủ sự đều là nữ nhân nắm giữ.

Bốn phía Tử Kinh Hoa bộ lạc được vây quanh bởi vô số đóa hoa, toàn bộ Tử Kinh
Hoa bộ lạc phảng phất như sinh trưởng trong vô số bụi hoa, hệt như là một thể
thống nhất vậy.

Trong bụi hoa ở phía nam, một nữ tử đang hái hoa, nhưng kỳ quái chính là, thứ
mà nàng hái xuống không phải là đóa hoa thực sự, mà là những đóa hoa hư ảnh. Một
đóa, hai đóa, ba đóa…., rất nhanh, những đóa hoa trong tay nàng đã hợp thành một
nhúm “muôn tía nghìn hồng”, nhìn về phía trên sẽ thấy có chút hư ảo. Chợt có một
thị nữ đi tới và chứng kiến những “đóa hoa” trong tay nữ tử, nhưng nàng lại vô
cùng hoảng sợ, bởi vì thứ mà nàng thấy không phải là một bó hoa, mà là một đám
mãng xà dài thướt và thập phần dữ tợn.

“Công chúa, đầu lĩnh gọi người đến.”

“Được, ta sẽ tới ngay.”

Nữ tử mang theo “bó hoa” này và đi theo sau lưng thị nữ.

Chỉ chốc lát sau, hai người đã tới đại sảnh hoa lệ của Tử Kinh Hoa bộ lạc.

Chủ tọa bên trên đại sảnh có bộ dáng thùy mị, nàng vẫn còn mỹ mạo của phụ nữ,
liếc đánh giá đóa hoa trong tay nữ tử và không khỏi cười nói, “Tuyết Lệ,
xem ra tâm lực cảnh giới của con đã nâng cao thêm một bước rồi.”

Nữ tử tiện tay ném đóa hoa đi, những đóa hoa hư ảnh này lập tức khắc vào hai bên
vách tường của đại sảnh, tạo thành một vài bức bích hoạ tươi đẹp và trông rất sống
động, “Chữ “Tâm” mà Bán Thần lưu lại đúng thật là bác đại tinh thâm, cơ hồ
gần với chữ Võ trong Võ Chi Thiên, gần đây, con đã tìm hiểu chữ Tâm nên mới có được
tiến cảnh này.”

“Như thế tốt lắm, từ trước tới nay, Tử Kim Hoa bộ lạc ta chỉ nắm giữ được chữ
Võ trong thời gian ba mươi năm, lần này phải đoạt cho được bốn mươi năm, trong thời
gian bốn mươi năm này, ta sẽ phân phối cho con mười năm để tu luyện, giúp cho Vô Thượng võ học
của con đạt tới cảnh giới viên mãn, võ đạo ý chí đạt tới Cửu giai.”

Thời Gian Áo Nghĩa càng lên cấp độ cao thì độ khó tăng lên càng cao, đều muốn
khó lĩnh ngộ hơn nhiều so với Lực Lượng Áo Nghĩa, đây cũng không phải nói, Thời
Gian Áo Nghĩa cường đại hơn so với Lực Lượng Áo Nghĩa, mà chủ yếu là vì, Thời
Gian Áo Nghĩa không thể tách rời Không Gian Áo Nghĩa, và Không Gian Áo Nghĩa
cũng không thể tách rời Thời Gian Áo Nghĩa. Theo cảnh giới Thời Gian Áo Nghĩa tăng
lên thì Thời Không Chi Lực càng phát ra đáng sợ hơn, có thể nói là “nhất vinh
câu vinh, nhất tổn câu tổn”.

Lại bỏ ra thời gian sáu tháng nữa để tìm hiểu, cuối cùng Diệp Trần đã đem Thời
Gian Áo Nghĩa tăng lên tới Bát thành trung kỳ cảnh giới.

“Chút thời gian còn lại ta nên dành cho chữ Thủ.”

Sau khi Thời Gian Áo Nghĩa đạt tới Bát thành trung kỳ, tâm thần có thể rời khỏi
không gian của nó dễ dàng hơn rất nhiều, Diệp Trần cũng không có ý định tiếp tục
tham ngộ chữ Thì nữa, chỉ còn hai tháng nữa mà thôi, vì vậy rất khó có hiệu quả,
còn không bằng đem thời gian đặt vào việc tìm hiểu chữ Thủ, tranh thủ tăng uy
năng của Ngũ Hành phòng ngự kiếm pháp Thịnh Cực Nhi Suy thêm một chút, làm cho nó
trở thành Đại thành Vô Thượng kiếm chiêu.

“Đây là chữ Thủ, ta giao cho ngươi.”

Đối với yêu cầu của Diệp Trần, Ưng Liệt Hùng không những không cự tuyệt, mà ngược
lại rất thưởng thức, người bình thường nhìn vào chữ Thì sẽ như điên cuồng ngu dại,
vậy mà Diệp Trần vẫn lạnh lùng điềm tĩnh như vậy. Không những thế còn đem thời
gian còn lại để tu luyện chữ Thủ, đây là cách điều phối tốt nhất để gia tăng thực
lực đấy.

Có được chữ Thủ, Diệp Trần lập tức tiến vào không gian kỳ dị của nó, bởi thời
gian không còn nhiều nữa.

Hắn không dám khẳng định trong hai tháng này sẽ có thể triệt để tìm hiểu tinh
túy của chữ Thủ, bởi vì nó đều muốn thâm ảo hơn so với chữ Bá, chữ Phá cùng với
chữ Huyễn. Nhưng chỉ cần tham ngộ được hai ba phần thì có lẽ cũng đủ để làm
cho Thịnh Cực Nhi Suy trở thành đại thành Vô Thượng phòng ngự kiếm chiêu rồi.

Một môn đại thành Vô Thượng phòng ngự kiếm chiêu càng trọng yếu gấp đôi so với một
môn đại thành Vô Thượng công kích kiếm chiêu, bởi công kích dù có cao thế nào
nhưng phòng ngự lại quá yếu, đến khi bị người khác tìm ra được sơ hở thì đồng dạng
cũng có thể đánh bại ngươi. Nhưng nếu như phòng thủ của ngươi cũng cao, người
khác dù có tìm ra được sơ hở, cũng sẽ rất khó đánh bại được ngươi. Công kích chỉ
dùng để chiến thắng người khác, còn phòng thủ thì dùng để bảo vệ chính mình,
không bị người khác đánh bại, ưu thế của Diệp Trần chính là có được Bất Hủ kiếm
thể, Bất Hủ kiếm thể phối hợp cùng Thịnh Cực Nhi Suy, chỉ sợ rằng các Truyền Kỳ
Chí Tôn tầm thường đều không làm gì được hắn.

Tags: truyện Kiếm Đạo Độc Tôn online, Chương 1590: Đại ma vương huyết thống. Truyện Kiếm Đạo Độc Tôn đã hoàn thành (full). Truyện mới cập nhật đầy đủ và liên tục. Đọc truyện online miễn phí trên điện thoại di động và máy tính bảng tại www.truyenhay.co

Bình luận

Chương 1590