Dark?

Chương 120: Khiêu chiến Bạch Tiểu Thuần!

Xem giới thiệu truyện Nhất Niệm Vĩnh Hằng
A+ A-
Dịch giả: Sun_Fly

Thanh âm truyền đến, Phi hổ vốn cả người tràn đầy khí thế đột ngột dừng lại, lập tức từ trên bầu trời hạ xuống nằm trên mặt đất. Thậm chí cái đuôi của nó còn đang ngoe nguẩy mạnh mẽ nhấc lên không ít bụi đất lá rụng, cái đầu to lớn ngẩng cao, lưỡi thè ra, nhu thuận nhìn về một bóng dáng khổng lồ đang tiến tới từ đằng xa kia.

Bóng dáng kia hiện rõ là một đầu Xuyên Sơn Giáp cao to đến hơn mười trượng, toàn thân đầy khí tức hung tàn, con mắt xanh lục đầy lạnh lẽo đang từng bước đi tới.

Mọi việc diễn ra quá nhanh,Tôn Văn ngây ngẩn cả người, hai tên đệ tử ngoại môn phía sau gã hít vào một hơi lạnh, trợn mắt há mồm nhìn mọi chuyện.

Nử đệ tử kia hết sức bối rối, thái độ nghịch chuyển của Phi Hổ, rồi Xuyên Sơn Giáp tiến tới đây khiến cho nàng đều có một cảm giác không thể tưởng tượng nổi. Nàng không cách nào hình dung được Phi hổ khiến cho Tôn sư huynh tràn đầy hoảng sợ kia, lại có thể vì một câu nói mà nằm ngay xuống, còn lộ ra cái dáng vẻ đầy nhu thuận. So sánh với cái dáng vẻ hung tàn lúc nãy thì sự biến hóa lớn đó khiến cho người khác không khỏi hốt hoảng.

“Thập đại chiến thú?!”. Tên đệ tử đứng sau Tôn Văn ngẩng đầu, phát hiện bóng dáng to lớn đang tiến lại gần thì trợn mắt há mồm, có chút không thể tin tưởng thì thào trong miệng.

“Thiết giáp…Sơn thú!”. Tôn Văn chật vật nhìn qua Xuyên Sơn Giáp cực lớn kia, vẻn vẹn chỉ một chút uy áp, liền khiến cõi lòng gã tràn đầy kinh hãi. Nhất là khi hắn nhìn rõ cái thân ảnh nhỏ gầy trên lưng Xuyên Sơn Giáp, tức thì trong đầu như có tiếng sấm nổ, hắn nghẹn ngào mở miệng: “Là ngươi!”

Người ngồi trên cái lưng to lớn của Xuyên Sơn Giáp chính là Bạch Tiểu Thuần, hắn đứng lên, nhảy xuống bên người Phi Hổ, vỗ một cái lên cái đầu to đang đưa qua của nó. “Ngươi ah, lại đi hù dọa người!”

Bạch Tiểu Thuần rất tức giận. Phi Hổ mở to mắt nhìn nhìn Bạch Tiểu Thuần, đầu cúi xuống cọ cọ lên chân hắn. Nhìn bộ dáng của Phi Hổ khiến Tôn Văn cảm thấy tựa như trời đất quay cuồng, tròng mắt hai tên ngoại môn đệ tử muốn rơi ra ngoài.

“Thành thật xin lỗi, tiểu Phi trên thực tế không hề có ác ý, nó chỉ là tương đối nghịch ngợm một chút, lại rất thích hù dọa… Tiểu Phi, còn không nhanh đi xin lỗi người ta!”. Bạch Tiểu Thuần cho Phi Hổ một cước.

Thần sắc Phi Hổ có chút ủy khuất, nghiêng đầu nhìn về phía ba người Tôn Văn gầm nhẹ một tiếng, tiếng gầm tuy nhỏ nhưng lại như tiếng sấm, chấn ba người Tôn Văn run lên cầm cập.

“Các người đến chọn chiến thú ah??!”. Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần đảo qua ba người, nhận ra Tôn Văn nhưng lại giả vờ không biết, mở miệng cười.

“Chúng ta…chúng ta là tới chọn chiến thú”. Nữ ngoại môn đệ tử dùng sức nuốt nước bọt, tranh thủ thời gian trả lời. Lúc nàng nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần lộ ra chút sợ sệt, chiến thú khiến cho đám Tôn sư huynh hoảng sợ lại nhu thuận nằm dưới chân đối phương như một con chó con. Một màn này thật sự quá kinh người.

“Thôi được, đã gặp chính là có duyên, ta giúp các người một tay”. Đối với việc này, Bạch Tiểu Thuần luôn luôn nhiệt tâm phi thường. Hắn vội vàng ho một tiếng, ngẩng đầu hú một tiếng.

Tiếng hú quanh quẩn trong không trung, rất nhanh, bốn phía mặt đất chấn động mạnh. Một đạo thân ảnh cấp tốc tiến đến, xuất hiện ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần. Bóng dáng hiện ra là một đầu đại tinh tinh, nó hưng phấn hướng về phía Bạch Tiểu Thuần nhếch miệng, hai tay đấm ngực bùm bùm không ngừng kêu to.

“Tiểu Hầu, đứng sang một bên, ngươi không thích hợp với họ”. Bạch Tiểu Thuần vung tay lên, đại tinh tinh với bộ mặt đưa đám chạy sang một bên. Cả người Tôn Văn run rẩy. Gã nhận ra, đây chính là một trong thập đại chiến thú- hung tàn chiến thú Dạ Hành Viên, năm đó gã từng thấy tận mắt một con Dạ Hành Viên trực tiếp vặn gãy đầu một con Thủy Mộc sư, rất ư là tàn bạo.

Nhưng trước mặt Bạch Tiểu Thuần, đầu tinh tinh này lại trở nên nhu thuận biết nghe lời, Tôn Văn có một loại cảm giác như đang mơ. Cùng lúc đó, một đầu cự hùng mạnh mẽ đâm tới, lúc tiến đến gần Bạch Tiểu Thuận liền đứng thẳng hai chân, không ngừng uốn éo cái mông.

“Tiểu hùng nghe lời,có người ngoài ở đây, đừng nhảy”. Bạch Tiểu Thuần có chút đau đầu. Cự hùng liền nghiêng đầu hung ác nhìn lấy ba người Tôn Văn, gầm nhẹ một tiếng.

“Trời..trời ơi…Thiên Hỏa Hùng, là Thiên Hỏa Hùng. Nó rõ ràng còn đang khiêu vũ…”. Trong mắt Tôn Văn mơ hồ, trong đầu nhấc lên sóng lớn. Hắn đã như thế, hai tên ngoại môn đệ tử càng thêm rung động, nhưng rất nhanh, rung động của bọn họ liền mãnh liệt tăng lên gấp mười lần, hóa thành sợ hãi trước đó chưa từng có.

Bốn phía mặt đất chấn động dữ dội, từng tôn hung thú lần lượt xuất hiện. Đến cuối cùng, tạo thành ba tầng trong ngoài vây kín, có đến mấy trăm đầu chiến thú. Cả đám đều là yêu thú vô cùng hung tàn nhưng lúc này lại mang bộ dáng dịu dàng ngoan ngoãn mà ba người chưa bao giờ thấy trước đây.

Dưới uy áp của mấy trăm đầu hung thú, cho dù Tôn Văn là nội môn đệ tử, hai chân gã cũng trở nên mềm nhũn. Sắc mặt hai tên ngoại môn đệ tử càng thêm tái nhợt, cảm giác nguy cơ mãnh liệt khiến tâm thần bọn họ run rẩy không cách nào kiềm chế.

“Chọn một con đi !”. Bạch Tiểu Thuần ho khan một tiếng, ra vẻ thâm trầm mở miệng.Đầu óc Tôn Văn đầy mơ hồ. Hắn không cách cách nào tưởng tượng, làm thế nào mà Bạch Tiểu Thuần có thể làm được. Vẻn vẹn chỉ có nửa năm, lại có thể khiến cho tất cả hung thú ở đây nghe lời như thế.

Lại nghĩ tới mấy năm mình ở nơi này, lòng hắn tràn ngập cảm giác đắng chát, loại chênh lệch rõ ràng này, đừng nói là hắn, ngay đến hai tên ngoại môn đệ tử đứng phía sau cũng hối hận đến phát điên.

Cặp mắt Tôn Văn đầy phức tạp nhìn đến những đầu chiến thú kia, trong lòng đắng chát còn hơn cả ngậm Hoàng Liên. Hắn hận chính mình vì sao trước đó lại lựa chọn qua loa một đầu chiến thú, nếu là có thể chờ một chút, gặp được vị sư huynh thần kỳ này, mình cũng sẽ có một phen tạo hóa kinh người như vậy. Nhưng bây giờ đã không kịp nữa rồi.

Cả người nữ đệ tử ngoại môn kia run rẩy, có chút không dám tin tưởng, vội vàng chỉ về phía một đầu đại điêu toàn thân đen óng. Đầu đại điêu tê minh một tiếng, bản tính hung tàn dưới cái nhìn chăm chú của Bạch Tiểu Thuần liền tiêu tán, mặc cho ngự thú lực của nữ đệ tử hòa tan vào thân thể, chậm rãi ký kết khế ước. Sau khi ký kết xong, đầu đại điêu bay lên, lượn vòng trên không.

Bạch Tiểu Thuần cười cười, vung tay lên, lập tức chiến thú xung quanh giải tán, hắn nhảy lên trên lưng Xuyên Sơn Giáp, đầu Xuyên Sơn Giáp gầm nhẹ một tiếng, quay lưng lại bỏ đi.

Nữ tữ khó mà tin được chính mình lại thành công, giờ phút này nhìn bóng lưng phía xa của Bạch Tiểu Thuần, nàng cao giọng: “Sư huynh, có thể nói cho ta biết tên ngươi được không ?!”.

Bạch Tiểu Thuần đứng trên lưng Xuyên Sơn Giáp nghe được câu này, đáy lòng đắc ý, từ từ nâng lên cằm nhỏ, toàn thân trên dưới xuất hiện bộ dáng cô đơn lạnh lẽo đầy u buồn của một tuyệt đại cao thủ, tay áo nhỏ rất tự nhiên hất lên. “Ta tên là Bạch…Tiểu…Thuần !”.

Thanh âm trầm thấp theo gió phiêu lãng, hai tay chắp sau lưng, đứng trên Xuyên Sơn Giáp, trường bào lay động, sợi tóc tung bay, cảm giác u buồn trên thân, trải qua nỗ lực nhiều năm nay tôi luyện, đã đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh, khó phân biệt thực giả.

Bộ dáng như vậy, lập tức khắc sâu ấn tượng trong lòng nữ đệ tử kia….

“Bạch Tiểu Thuần ?? Danh tự thật có chút quen tai…”. Tên nam đệ tử đứng bên sửng sốt một chút, chốc lát sau liền trợn to mắt, thần sắc khó tin.

“Bờ Bắc công địch !!”

Nữ đệ tử cũng ngây ngốc một hồi liền trợn mắt há mồm, cũng nhớ tới cái tên Bạch Tiểu Thuần này, nhưng lại không cách nào đem thân ảnh trong truyền thuyết Bờ Bắc công địch cùng thân ảnh u buồn phía trước trùng lên nhau.

Ba người đều rất mơ hồ, yên lặng rời đi Bách Thú Viện.

Trong rừng, Bạch Tiểu Thuần đang ngồi trên lưng Xuyên Sơn Giáp, phát hiện sau lưng không ai chú ý mình, liền bỏ đi bộ dáng cao thủ cô đơn lạnh lẽo, rất là đắc ý hát vang, nhìn thấy thú nhỏ liền ném ra một viên thuốc.

Nửa năm qua, lí do mà đám hung thú nơi đây đối với hắn vô cùng nhu thuận, ngoại trừ tình cảm chân thật xuất phát từ đáy lòng Bạch Tiểu Thuần ra còn có công lao của những viên đan dược này. Những đầu hung thú nơi đây đều nhờ đan dược hắn cho mà tiềm lực tăng cao, nên lẽ tất nhiên bọn chúng đối với hắn tràn đầy hảo cảm , thân cận.

Đương nhiên cũng không phải tất cả đều như thế, vẫn có một ít đối với hắn thủy chung mang theo vẻ cảnh giác. Bất quá hắn không để tâm đến, nửa năm nay ở tại Bách Thú Viện hắn vô cùng vui vẻ. Nhất là Dục Thú Chủng phía sau hậu viện, lúc này cũng đã bắt đầu nảy mầm khiến cho tâm tình Bạch Tiểu Thuần càng thêm kích động.

Mà chuyện tốt đến không ngừng, trong nửa năm này, nhờ quan sát bách thú, Bạch Tiểu Thuần phát hiện bản thân tu luyện Thủy Trạch Quốc Độ đã tạo ra khí thế mạnh hơn một chút, tuy rằng Bản Mệnh Linh còn chưa xuất hiện, nhưng nhiều hơn một tia hung tàn. Cứ tiếp tục tu hành Thủy Trạch Quốc độ như thế, Bản Mệnh chi linh nhất định sẽ xuất hiện. Hắn rất ngạc nhiên, không biết bản mệnh chi linh của mình sẽ là bộ dáng gì ?!!

Hắn càng thêm mong chờ bí thuật được coi là mạnh nhất có thể đặt ngang hàng với Quỷ Dạ Hành của Quỷ Nha như Thủy Trạch Quốc Độ, liệu bản thân tu luyện đến tận cùng thì có thể có chiến lực cường đại đến mức nào.

Ở bên trong tu hành cùng chờ mong, một tháng đi qua. Bạch Tiểu Thuần đã tiến vào Bờ Bắc được nửa năm, hắn mặc dù cảm giác mình rất điệu thấp, rất ít xuất hiện, nhưng trên thực tế, chuyện những hung thú đối với hắn nhu thuận nghe lời trong Bách Thú Viện, đã từ miệng rất nhiều đệ tử đến thu phục chiến thú truyền ra.

Rất nhanh, không ít người trong tông môn nghe đến chuyện này, thậm chí chuyện về Bạch Tiểu Thuần trong nửa năm qua gần như đã trở thành chủ đề bàn luận chính của đám đệ tử bờ Bắc. Hành động của hắn tại Thiên Kiêu Chiến khiến cho tất cả mọi người đều nghiến răng nghiến lợi. Mỗi một lần nghĩ đến, đều liên tưởng tới Bắc Hàn Liệt, khiến cho trong lòng nhiều người như vướng phải một cây gai, lúc nhìn tới chiến thú của mình, nhành gai ấy như biến thành những ám ảnh không cách nào có thể xóa bỏ được.

Bắc Hàn Liệt từ lần đó trở về đã bế quan trong động phủ không bước ra ngoài, ngày hôm nay rốt cuộc gã cũng mở mắt ra,nắm tay siết chặt bóp nát miếng ngọc giản. Nửa năm trước gã cũng đã nhận được truyền âm báo tin Bạch Tiểu Thuần đã đến nơi này.

“Bạch Tiểu Thuần, nỗi sỉ nhục của Bắc Hàn Liệt ta, hôm nay ta sẽ triệt để tẩy sạch, ngươi quả thật rất mạnh, nhưng mấy năm nay Bắc Hàn Liệt ta tiến thêm được một bước, hơn nữa lại là một bước nhảy vọt. Ta rốt cuộc đem Lạc Nhật Quyết tu luyện đến tầng thứ ba, dưới Trúc Cơ ta là vô địch !”.

Bắc Hàn Liệt đứng dậy, toàn thân tu vi Ngưng Khí tầng thứ chín ầm ầm bộc phát, khí thế truyền khắp bốn phía. Những năm này, sau khi bị đã kích mãnh liệt, hắn trở nên điên cuồng tu hành.

“Bạch Tiểu Thuần !”. Bắc Hàn Liệt ngửa mặt lên trời rống to, trực tiếp lao ra động phủ, một đường khí thế cuồn cuộn, dẫn đến vô số người chú ý, nhất là Công Tôn huynh muội, Từ Tung lại càng thêm chăm chú.

“Mạnh như vậy! Hắn dĩ nhiên mang Lạc Nhật Quyết luyện đến tầng thứ ba !Đây là chuyện mà cả ngàn năm qua chưa ai làm được ah!… Chẳng qua hắn tiến bộ, nhưng chúng ta cũng có tiến bộ, so ra thì không biết là hắn có mạnh hơn chúng ta hay không đây.”

“Đổi lại bất kì ai gặp đả kích lớn như thế, mỗi ngày bị dằn vặt trong thống khổ, đều sẽ điên cuồng như thế !!”.

Trong lúc những thiên kiêu này đang kinh hãi, Bắc Hàn Liệt dã hóa thành một đạo cầu vồng, bắn thẳng đến thí luyện đài nổi danh tại trung tâm Bờ Bắc. Thí luyện đài này, chuẩn xác mà nói là một pho tượng hung thú với vuốt phải đưa lên. Pho tượng cao ước chừng hơn mười trượng, bộ dáng dữ tợn, tràn ra chiến ý mãnh liệt, xa xa trông nó như một đầu Cự Ngạc đang đứng yên, toàn thân phủ đầy lân phiến, phần lưng mọc dài ba hàng cốt thứ, kinh người nhất là vuốt của nó chiếm đến nửa người. Trong đó vuốt trái của nó đã phong hóa, mà vuốt phải nâng lên như muốn rạch phá thương khung.Đài thí luyện thì nằm trong lòng tay phải của nó!

Pho tượng này được Linh Khê Tông phát hiện ra bên dưới Vực sâu Cổ thú từ hơn bốn ngàn năm trước, phải trả một cái giá rất lớn mới đem được về đây, trở thành Đài thí luyện của bờ Bắc.

Giờ phút này, Bắc Hàn Liệt đứng trên thí luyện đài, trong mắt lộ ra chiến ý mãnh liệt, rống lớn một tiếng. “Ta xuất ra toàn bộ điểm cống hiến, tổng cộng ba vạn bảy ngàn điểm, ta muốn khiêu chiến Bạch…Tiểu.. Thuần !!!!”

Vừa dứt lời, toàn bộ thí luyện đài nổ vang, không gian bốn phía vặn vẹo, huyễn hóa ra một con hạc giấy. Hạc giấy cấp tốc bay đi, bay thẳng đến Bách Thú Viện !

Bờ Bắc thí luyện đài, danh khí to lớn, truyền khắp Linh Khê tông, thậm chí bờ Nam cũng có nghe nói qua. Thí luyện đài có một quy tắc, người khiêu chiến chỉ cần xuất ra điểm cống hiến, có thể hướng bất kì người nào ở Bờ Bắc khiêu chiến, sẽ có một con hạc giấy xuất hiện, bay về phía người bị khiêu chiến.

Khiêu chiến có thời hạn là nửa năm, người ‘được’ khiêu chiến trong nửa năm có thể tùy thời tiếp nhận. Một khi tiếp nhận khiêu chiến, thì trận chiến sẽ bị cưỡng chế tiến hành ngay lập tức, thắng có thể đạt được điểm cống hiến mà người khiêu chiến đã đặt, thua thì điểm cống hiến của mình cũng sẽ không bị ảnh hưởng gì.

Người ‘được’ khiêu chiến cũng có thể chọn không chấp nhận khiêu chiến, hoặc không tiếp thu khiêu chiến, sau nửa năm khiêu chiến sẽ bị hủy, mất hiệu lực. Điểm cống hiến sẽ trả về cho người khiêu chiến. Trong nửa năm,người khiêu chiến không thể tự ý hủy lời khiêu chiến đã phát ra của mình.
Quy tắc này đối vớingười khiêu chiến mà nói, rất là bị động, nhưng càng như thế mới càng công bằng.

Tags: truyện Nhất Niệm Vĩnh Hằng online, Chương 120: Khiêu chiến Bạch Tiểu Thuần!. Truyện Nhất Niệm Vĩnh Hằng đã hoàn thành (full). Truyện mới cập nhật đầy đủ và liên tục. Đọc truyện online miễn phí trên điện thoại di động và máy tính bảng tại www.truyenhay.co

Bình luận

Chương 120