Dark?

Chương 1406: Hoa ánh trăng điên cuồng (2)

Xem giới thiệu truyện Nhất Niệm Vĩnh Hằng
A+ A-
Về phần ảnh hưởng của việc trồng hoa đối với bắc mạch, nếu như là ở Nghịch Hà Tông, hoặc Tinh Không Đạo Cực Tông, Bạch Tiểu Thuần còn có thể lo lắng. Nhưng ở bắc mạch này, hắn không có bất kỳ áp lực, hắn chỉ nhớ kỹ một điểm…

– Ta không trái với ước pháp tứ chươ ng!

Bạch Tiểu Thuần lẽ thẳng khí hùng, không ngừng bóp nát đan dược, đút đan dược cho cây hoa ánh trăng ăn. Khi chăm chú, thời gian bao giờ cũng qua rất nhanh. Đảo mắt đã qua nửa tháng…

Bông hoa ánh sáng này đã trưởng thành đến một trình độ khiến cho Bạch Tiểu Thuần cũng sẽ hãi hùng khiếp vía. Căn phòng của hắn đã hoàn toàn bị cây hoa ánh trăng này chiếm…

Nhìn cây hoa ánh trăng trước mắt vô cùng lớn, Bạch Tiểu Thuần cũng hít vào một hơi. Hắn mơ hồ cảm thấy, đóa hoa này… hình như ở dưới sự mình chiếu cố, có chút không bình thường.

Điều càng làm cho Bạch Tiểu Thuần ngạc nhiên, là ở trên đóa hoa này, hắn lại có thể cảm nhận được một tia ý thức tồn tại, có cảm giác rất thân thiết đối với mình. Nhất là Bạch Tiểu Thuần giơ tay lên chạm vào, đóa hoa này sẽ khẽ chấn động, giống như rất thoải mái.

Điều này khiến cho ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhất thời sáng lên.

– Có ý thức sao? Nghe lời đi. Không thể lại sinh trưởng nữa. Nếu không căn phòng này cũng sẽ không chứa nổi ngươi được nữa. Ta ở bắc mạch này cũng không thoải mái gì. Chỉ có thể hạn chế sự sinh trưởng của ngươi. Một khi ngươi phá vỡ căn phòng này, hai ta đều sẽ phải xui xẻo.

Bạch Tiểu Thuần nhìn về phía cây hoa ánh trăng, nghiêm túc nói vài câu. Sau đó hắn lại lấy ra không ít đan dược, ném tới. Hiện tại hắn đã không cần bóp nát đan dược nữa. Đan dược hoàn chỉnh ném ra một cái, lập tức đã bị phiến lá của cây hoa ánh trăng trực tiếp quấn lấy, trong nháy mắt hấp thu.

Giống như nghe hiểu được lời Bạch Tiểu Thuần nói, ở trong cuộc sống sau đó, cây hoa ánh trăng này ở bên trong gian phòng không có tiếp tục sinh trưởng. Nhưng trong thời gian ngắn này rễ của nó lại điên cuồng lan tràn. Hiện tại nó đã khuếch tán ra mặt đất Vân Tông… Hơn nữa cây hoa ánh trăng này không phải là vật của thế giới Thông Thiên. Nó có chỗ đặc biệt của mình. Sinh trưởng như vậy, rốt cuộc lại không bị người khác sớm phát hiện, giống như sở hữu phương pháp ẩn nấp nhất định.

Chỉ là thời điểm nó sinh trưởng cần rất nhiều hàn khí. Cho nên trong khoảng thời gian này, tu sĩ Vân Tông dần dần cũng có người nhận thấy được có điểm không thích hợp… Đầu tiên là Vân Tông quanh năm tràn ngập ở trong hàn khí, trong nửa tháng này lại có thể ít hơn rất nhiều.

Thậm chí có nhiều chỗ, vì hàn khí giảm bớt, một ít băng tuyết cũng bắt đầu tan ra… Tiếp theo, một cảnh tượng kỳ dị xuất hiện, lập tức lại khiến cho các Thiên Nhân bắc mạch quan tâm.

Bạch Tiểu Thuần luôn luôn quan sát bên ngoài. Mắt thấy cảnh tượng như vậy, hắn cũng thầm cảm thấy không ổn. Hắn lập tức tìm tới cây hoa ánh trăng, nhanh chóng mở miệng.

– Hoa ơi hoa, chúng ta không có nhiều thời gian. Cứ tiếp tục như thế nữa, sớm hay muộn sẽ xảy ra chuyện. Gặp chuyện không may thì cũng thôi. Cũng không thể làm chậm trễ kế hoạch lớn của chúng ta. Ngươi có thể nhanh chóng sinh trưởng một chút có được không? Hàn khí đều chuyển vào bên trong mảnh lá cây này đi.

Bạch Tiểu Thuần vừa nói ra lời này. Cây hoa ánh trăng này chấn động mạnh, truyền ra ý thức yếu ớt. Bạch Tiểu Thuần lập tức hiểu ra. Trong mắt mắt lộ ra vẻ quyết đoán. Trực tiếp, hắn từ bên trong túi trữ vật ra rất nhiều đan dược, đồng thời ném ra.

Tất cả lá cây của hoa ánh trăng xoè ra, cuốn lấy những đan dược này, chợt hút một cái… Nhất thời toàn bộ mặt đất Vân Tông, trực tiếp lại truyền ra một tiếng nổ kinh thiên!

Ở dưới tiếng nổ lớn, trên mặt đất của Vân Tông lại có thể sinh trưởng ra vô số lá mầm màu xanh lục. Những cái lá mầm màu xanh lục mới vừa xuất hiện, lập tức lại điên cuồng hấp thu hàn khí xung quanh, nở từng mảnh những bông hỏa nhỏ giống như ánh trăng vậy.

Cùng lúc đó, hàn khí của Vân Tông ở trong một tích tắc này, chợt giảm mạnh!

Tu sĩ của Vân Tông đều liên tục thấy được trên mặt đất có những bông hoa giống như ánh trắng nở ra. Mỗi người đều ngây người. Không ít người trực tiếp la lên thất thanh.

– Vân Tông lại có thảm thực vật?

– Đây… Đây là hoa gì?

– Trời ạ, từ trước đến nay không có nghe nói tới. Trên Vân Tông của bắc mạch lại có thể có thể có thảm thực vật sinh trưởng… Cây cỏ bắc mạch, không phải đều tồn tại ở trong khu vực riêng sao?

Sau khi kinh ngạc hô lên, những tiếng kêu càng kinh người hơn không ngừng vang vọng ở trên mặt đất của Vân Tông.

– Nóng quá… Ta… Ta lại có thể toát mồ hôi?

– Không đúng. Hàn khí của Vân Tông chúng ta… Thế nào lại ít đi nhiều như vậy!

– Trời ạ. Các ngươi nhìn núi băng kia. Nó… nó lại có thể tan ra!

Theo hàn khí giảm mạnh trên diện rộng, toàn bộ Vân Tông lập tức băng tuyết tan ra. Thậm chí ngay cả tảng băng cực lớn nâng mây trắng, chiêu bài của bắc mạch, lúc này dường như đổ mồ hôi, có nước đá nhỏ xuống…

Cảnh tượng như vậy, lại lập tức chấn động toàn bộ bắc mạch. Đám người Vân Lôi Tử đều nhanh chóng bay ra. Trong thần sắc mỗi người mang theo sự kinh ngạc không có cách nào tin tưởng càng không thể tưởng tượng nổi. Bọn họ lao thẳng đến mặt đất của Vân Tông.

Nhưng ngay khi bọn họ hạ xuống, trong chớp mắt, vì phạm vi hàn khí giảm mạnh. Từng tảng băng ở Vân Tông ầm ầm sụp xuống. Cái này cũng chưa tính là cái gì. Điều khiến cho tất cả mọi người há hốc mồm, là tượng băng đang nâng mây trắng trên mặt đất… ngón tay cái trong bàn tay của hắn… chẳng biết từ lúc nào lại có thể nhìn thấy được rễ chui vào bên trong. Theo sự hấp thu của nó, ngón tay cái lớn vô cùng này… Lại có thể… Hoàn toàn tan ra, trở thành nước đá, rơi khắp bầu trời…

Trong tiếng nổ lớn, đám mây trắng nghiêng về một phía. Tất cả tu sĩ ở phía trên đều há hốc mồm. Các Thiên Nhân bắc mạch đã tới nơi. Tất cả đều nhìn cái ngón tay cái tan chảy, rơi xuống nước đá. Tất cả đều trợn mắt há hốc mồm.

– Ta… Ta không nhìn lầm chứ…

– Bề mặt của bắc mạch ta… tượng băng Chiến Thần của bắc mạch ta… Ngón tay cái của hắn… không còn?

Vân Lôi Tử thì thào nói nhỏ, nhìn Phùng Trần ở bên cạnh, có phần không xác định, ngây người mở miệng.

Mặt đất của Vân Tông nổ lớn. Các núi băng ở mọi chỗ sụp xuống. Càng có số lượng lớn nước đá, từ bên trong tầng mây nơi này rơi xuống mặt đất. Tất cả đệ tử bắc mạch phía trên, mỗi người đều hít thở dồn dập. Cũng có không ít người sau khi bay ra, nhìn thấy bức tượng Chiến thần bị mất đi ngón tay cái, tất cả đều há hốc mồm.

Tags: truyện Nhất Niệm Vĩnh Hằng online, Chương 1406: Hoa ánh trăng điên cuồng (2). Truyện Nhất Niệm Vĩnh Hằng đã hoàn thành (full). Truyện mới cập nhật đầy đủ và liên tục. Đọc truyện online miễn phí trên điện thoại di động và máy tính bảng tại www.truyenhay.co

Bình luận

Chương 1406