Dark?

Chương 1873: Chấp niệm của Đạo Trần (2)

Xem giới thiệu truyện Nhất Niệm Vĩnh Hằng
A+ A-
Bạch Tiểu Thuần bị sợ tới mức sắc mặt cũng trắng bệch. Vừa nghĩ tới hình ảnh lão quỷ bà nếu chẳng may thật sự xuất hiện, mình một khi không khống chế được bản thân, cong môi lại muốn đi tới ôm ôm, thân thể Bạch Tiểu Thuần lại run rẩy, trán cũng đổ mồ hôi lạnh.

– Đạo Trần lão đại à, ngươi cũng đừng hại ta. Ta… Ta không phải là ngươi.

Bạch Tiểu Thuần cũng muốn khóc. Lúc này trong sự rầu rĩ, hưng phấn vì thăng cấp trước đó, đều tiêu tan.

Nhăn mặt, nhíu mày, Bạch Tiểu Thuần ngồi ở trên bảo quạt, vừa rầu rĩ, vừa điều khiển bảo quạt bay về phía xa, thần thức của hắn tản ra, rất sợ gặp phải lão quỷ bà.

Nhưng ngay khi Bạch Tiểu Thuần ngồi bảo quạt bay ra không lâu, không đợi bay ra khỏi khu vực phế tích tiên giới, bỗng nhiên, thần sắc Bạch Tiểu Thuần nhất thời biến đổi. Hắn bỗng nhiên cúi đầu nhìn về phía khu phế tích tiên giới bên dưới!

Không phải lão quỷ bà xuất hiện, mà là… ở trên khu phế tích tiên giới phía dưới, Bạch Tiểu Thuần thấy được một chỗ quen thuộc. Nơi đó là một cái sơn cốc, một sơn cốc bị sương mù màu đen quấn quanh!!

Chỗ mặt đất của sơn cốc này, cuối cùng lại không bị hủy đi hoàn toàn, so sánh với những nơi khác bị tàn phá, ở đây cuối cùng lại giống hệt với chỗ Bạch Tiểu Thuần đã thấy ở trong trí nhớ của Đạo Trần!

Nơi đây, chính là nơi trước đây Nghịch Phàm bước vào!

Cũng chính là ở chỗ này, cuộc đời của Nghịch Phàm hình như xuất hiện thay đổi cực lớn. Khi hắn lại đi ra, chính là một khắc hắn hủy diệt tinh không!

thần sắc Bạch Tiểu Thuần nghiêm trọng nhất từ trước tới nay. Hắn nhìn sương mù bên trong sơn cốc. Ở trong sương mù này, hắn cảm nhận được áp lực cùng nguy cơ mãnh liệt. Ở trong chớp mắt này, trong đầu của hắn hiện ra điều mình biết được từ ký ức của Đạo Trần.

Ở trong trí nhớ kia, hình như Đạo Trần cũng từng muốn đi vào nơi đây, đi tìm kiếm nguyên nhân khiến cho Nghịch Phàm biến hóa to lớn như thế. Nhưng cho dù thân là chúa tể, hắn lại không tìm được chỗ sơn cốc này trong tiên giới!

Dường như sơn cốc này biến mất ở trong không trung, mặc cho Đạo Trần đi tìm như thế nào, cũng vẫn không có cách nào tìm được, cho đến chết…

Nhưng giờ phút này, sau nhiều năm, ngày hôm nay, trên tiên giới trở thành khu phế tích, sơn cốc này cuối cùng lại xuất hiện, ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần! Nếu như đổi lại là tính cách của Bạch Tiểu Thuần, hắn cho dù trở thành Thái Cổ, cũng tuyệt đối sẽ không bước vào nửa bước, nhất định sẽ xoay người rời đi. Nơi đây thật sự quá mức quỷ dị, khiến cho trong lòng hắn phát sinh nguy cơ.

Nhưng hết lần này tới lần khác lại ở thời điểm Bạch Tiểu Thuần dự định thu hồi ánh mắt, điều khiển bảo quạt rời đi, bỗng nhiên, sắc mặt hắn lại nhất thời biến đổi, thân thể còn chấn động, cuối cùng không khống chế được, một bước đi ra khỏi bảo quạt, lao thẳng đến sơn cốc!

Một tâm tình từ trong cơ thể hắn dâng lên, vào giờ phút này đột nhiên bạo phát!

Tâm tình này mãnh liệt đến cực hạn, tự nhiên trở thành chấp niệm. Nó không thuộc về Bạch Tiểu Thuần, là đến từ ký ức của Đạo Trần tiên tôn, lúc này cực kỳ điên cuồng, ảnh hưởng Bạch Tiểu Thuần, giống như muốn khiến cho hắn tiến vào bên trong sơn cốc kia, đi xem thử, giải mối nghi ngờ của Đạo Trần tiên tôn năm đó!

Bạch Tiểu Thuần gầm khẽ một tiếng, mắt trong nháy mắt chợt đỏ ửng, toàn lực giãy dụa. Hình như ở trong đầu của hắn, lúc này xuất hiện hai ý thức. Một ý thức đến từ chấp niệm của Đạo Trần tiên tôn hóa thành, hình như liều lĩnh, cho dù lần này liều mạng, lại hoàn toàn tiêu tan, cũng muốn ảnh hưởng tới Bạch Tiểu Thuần, đi tới bên trong sơn cốc kia một lần tìm kiếm sự thần bí!

Ở trong sự tranh đoạt này, thân thể Bạch Tiểu Thuần khi thì đi về phía trước, khi thì lùi về phía sau. Thân thể hắn càng thêm run rẩy. Chấp niệm đến tự Đạo Trần ký ức hình thành, dù sao cũng là ý niệm của chúa tể. Sơn cốc này đối với Đạo Trần tiên tôn mà nói, hình như vô cùng quan trọng. Lúc này lại dưới sự dãy dụa của Bạch Tiểu Thuần, chấp niệm này giống như thiêu đốt, chấp nhận trả giá trong nháy mắt hoàn toàn tiêu tan, lại trực tiếp ảnh hưởng tới Bạch Tiểu Thuần, khiến cho thân thể Bạch Tiểu Thuần run lên bần bật. Hắn đứng ở giữa không trung, dần dần vẫn không nhúc nhích.

Sau mấy lần hít thở, khi hắn lại ngẩng đầu, mở hai mắt ra, một khí thế trầm ổn hoàn toàn không giống với khí tức của bản thân Bạch Tiểu Thuần, trong nháy mắt lại từ trong cơ thể hắn, cuồn cuộn bạo phát ngập trời!

Toàn bộ khu phế tích tiên giới, tất nhiên ở trong một chớp mắt này, đồng thời chấn động. Hình như nếu bọn chúng có linh, lúc này tất nhiên sẽ quỳ lạy xuống. Trên bảo quạt, tiểu khí linh lúc này càng run rẩy hơn. Trông được bóng lưng của Bạch Tiểu Thuần, hắn kinh ngạc la lên thất thanh.

– Chủ nhân!

Toàn thân tiểu khí linh run rẩy kịch liệt, hít thở gấp gáp nhất từ trước tới nay. Trước đó, sau khi Bạch Tiểu Thuần trở về, nó đã cảm thấy trên người Bạch Tiểu Thuần xuất hiện một ít khí tức nó quen thuộc. Cho đến thời điểm Bạch Tiểu Thuần thăng cấp trở thành Thái Cổ, mức độ khí tức này mãnh liệt, khiến cho tiểu khí linh ở đây cũng hoảng hốt.

Thậm chí bất tri bất giác, hắn đối với Bạch Tiểu Thuần phát sinh một loại tôn kính cùng không muốn xa rời giống như đối mặt với chủ nhân của nó trước đó. Cho đến khi Bạch Tiểu Thuần phát hiện bản thân có điểm không thích hợp, mạnh mẽ sửa lại, loại cảm giác này mới chậm rãi tiêu tan trong lòng tiểu khí linh.

Nó vốn tưởng rằng đây chỉ là ảo giác của mình. Bởi vì tu vi của Bạch Tiểu Thuần có sự khác biệt, do đó phát sinh một loại phán đoán giả tạo. Nhưng cho đến trong một chớp mắt này, hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần đứng ở bên ngoài sơn cốc sương mù này, lưng quay về phía mình, tâm thần tiểu khí linh lại dâng lên sóng lớn ngập trời.

Hắn biết mình tuyệt đối sẽ không nhận sai. Cái bóng lưng này trước mắt mặc dù khác với Đạo Trần tiên tôn, nhưng khí tức trên người hắn, còn có khí thế lúc này ầm ầm bạo phát ra, giống như có thể lật trời khiến cho tinh không chấn động. Tất cả những điều này… ở trong ký ức của nó, chỉ có chủ nhân trước kia của mình, Đạo Trần chúa tể… mới có thể nắm giữ!

Giọng nói của nó run rẩy. Lúc này ở trong thế giới của tiểu khí linh, hình như tất cả đều biến mất. Toàn bộ tinh không, toàn bộ thiên địa, cũng chỉ có bóng người giống như núi phía trước này!

Tags: truyện Nhất Niệm Vĩnh Hằng online, Chương 1873: Chấp niệm của Đạo Trần (2). Truyện Nhất Niệm Vĩnh Hằng đã hoàn thành (full). Truyện mới cập nhật đầy đủ và liên tục. Đọc truyện online miễn phí trên điện thoại di động và máy tính bảng tại www.truyenhay.co

Bình luận

Chương 1873