Dark?

Chương 1947: Nghịch Phàm thức tỉnh! (2)

Xem giới thiệu truyện Nhất Niệm Vĩnh Hằng
A+ A-
Nếu chỉ như vậy thì cũng thôi. Càng quỷ dị hơn, là từ bên trong tinh không trên trời cao này, giống như ở bên trong khí tức này, tản ra lực quy tắc nào đó, giống như dẫn dắt, cuối cùng lại khiến cho nước biển Vĩnh Hằng sau khi lõm xuống ngắn ngủi, tự nhiên phóng lên trên không trung!

Không chỉ là biển Vĩnh Hằng, còn có mọi chỗ núi đá, thậm chí núi lớn, trong tiếng nổ lớn, từng ngọn núi lớn đều phóng lên trên không trung. Núi biển đều như vậy, chúng sinh cũng giống như vậy. Bất kể tu vi gì, tất cả đều không khống chế được thân thể mình, phóng lên trên không trung bồng bềnh!

Từng ngọn núi, thành trì mọi chỗ, từng tòa cung điện, bao gồm thảo mộc ở bên trong, bao gồm tất cả mãnh thú, tất cả tồn tại trong toàn bộ Tiên Vực Vĩnh Hằng, hình như đều bị dẫn động.

Cảnh tượng như vậy, đủ để chấn động tất cả!

Mà chỗ hoàng cung của Bạch Tiểu Thuần, lúc này cũng như vậy. Toàn bộ hoàng cung đều phóng lên trên không trung. Chỗ mật thất của hắn, cũng không có cách nào đối mặt với dẫn dắt kinh người này. Tất cả thuật pháp, tất cả cấm chế hình như đều mất đi tác dụng. Cửa lớn mật thất này vốn kiên cố vô cùng, thậm chí vách đá mật thất, lúc này cũng giống như bị tách ra, hóa thành mấy phần phóng lên trên không trung!

Lộ ra… thân thể Bạch Tiểu Thuần ngồi khoanh chân ở trên mặt đất, thân thể khô quắt, mất đi ánh sáng rực rỡ, cuối cùng lại không biết là sống hay chết!

Hiện tại trên mặt đất Tiên Vực của Vĩnh Hằng này, thân thể của hắn làtồn tại duy nhất… ở dưới khí tức này, ở trong dẫn dắt này, vẫn khoanh chân bất động!

Cũng chỉ có Bạch Tiểu Thuần có thể làm được điểm này. Về phần Thánh Hoàng cùng Tống Khuyết trên trời cao, lúc này thân thể run rẩy. Thân thể bọn họ thật giống như bị ràng buộc, giống như ở trong nước vậy, vô cùng gian nan, mới miễn cưỡng xoay người, nhìn về phía sau, nhìn về phía… thân thể Nghịch Phàm chúa tể lúc này chậm rãi chấn động!

Thân thể của Nghịch Phàm chúa tể, thật sự quá lớn. Hắn đứng ở trong tinh không, giơ hai tay lên lúc này chấn động càng thêm mãnh liệt. Mãnh liệt hơn, lại là đầu của hắn. Đầu của hắn vốn không có cách nào lắc lư, lúc này tự nhiên truyền ra những tiếng rắc rắc. tầng nham thạch dày tích lũy lắng đọng trong năm tháng vô tận trên thân thể hắn, lúc này tự nhiên xuất hiện từng vết nứt.

Những vết nứt này quá nhiều, trong chớp mắt lại đạt tới mấy trăm, sau đó mấy nghìn, cho đến mấy vạn thậm chí càng nhiều hơn, tràn ngập toàn thân. Đồng thời, giống như thân thể hắn xuất hiện vết nứt. Theo vết nứt xuất hiện, khí tức từ trong cơ thể hắn tản ra, càng kinh thiên hơn!

Thậm chí không chỉ là chúng sinh cùng vạn vật trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng mất đi ý thức, bị lực dẫn dắt bồng bềnh, ngay cả bản thân Tiên Vực Vĩnh Hằng, lại cũng ở trong tiếng nổ lớn này, giống như thay đổi quỹ tích, tự nhiên bị kéo, chậm rãi di chuyển về phía Nghịch Phàm chúa tể.

Mặc dù di chuyển này không nhanh, nhưng đây dù sao cũng là Tiên Vực Vĩnh Hằng. Nó di chuyển, nhất thời khiến cho tinh không chấn động, khiến cho trong đầu Thánh Hoàng cùng Tống Khuyết cùng dâng lên gió bão kinh thiên.

– Hắn… Hắn…

Giọng nói của Thánh Hoàng cũng trở nên run rẩy, sợ hãi nhìn toàn thân Nghịch Phàm chúa tể này từ trên xuống dưới, vết nứt càng nhiều hơn, không ngừng vỡ nát.

Sắc mặt Tống Khuyết tái nhợt. Thông Thiên Đạo Nhân trước đó đã khiến cho hắn cùng với Thánh Hoàng liều mạng tất cả, mới giết chết được. Lấy Thông Thiên Đạo Nhân tới so sánh, lại có thể tưởng tượng được, mức độ cường hãn của Nghịch Phàm chúa tể.

– Sớm… Thức tỉnh!

Trong nháy mắt tâm thần Tống Khuyết có tiếng sấm trời nổ vang. Nghịch Phàm chúa tể đứng ở trong tinh không. Vết nứt trên mí mắt của hắn cuối cùng, lan tràn ra. Ở dưới từng trận nổ vang, rất nhiều bùn đất tách ra. Hình như Nghịch Phàm chúa tể này đang cố gắng nỗ lực mở hai mắt ra!

Mà trên người của hắn, một đạo phong ấn đại biểu cho Khôi Hoàng này, lúc này tốc độ tiêu tan đã đạt tới trình độ kinh người, với mắt thường có thể thấy được, đang nhanh chóng tản đi, giống như không thể nghịch chuyển vậy. Chỉ sau mấy hơi thở, cuối cùng lại hoàn toàn biến mất ở bên trong mi tâm của Nghịch Phàm chúa tể!

Ở trong chớp mắt khi phong ấn biến mất, như có một âm thanh giống như huyền đứt đoạn, ở thiên địa này, ở bên trong thế giới Tiên Vực của Vĩnh Hằng này, ở trong tai chúng sinh, bỗng nhiên vang vọng!

Cùng lúc đó, theo phong ấn tiêu tan, mí mắt Nghịch Phàm chúa tể bất chợt thoáng động. Trong phút chốc… Thình lình ở trong tinh không này, lại có hai mặt trời, đột nhiên… xuất hiện!!

Theo mặt trời xuất hiện, tinh không màu đen, không phải tản ra ánh sáng chói mắt, bởi vì màu sắc mặt trời kia cũng là màu đen, nhưng lại rõ ràng so với tinh không còn muốn thâm thúy hơn, giống như hố đen!

Đây chính là… mắt của Nghịch Phàm chúa tể!

Giờ phút này, Nghịch Phàm, thức tỉnh!!

Ở trong nháy mắt khi hắn thức tỉnh, có một tiếng thở dài giống như tới từ viễn cổ, lộ ra sự tang thương vô tận, ở bên trong thiên địa này, ở trong tinh không này, ở trong đống đổ nát của vô số tộc quần đang được thắp sáng, ở toàn bộ thiên địa, bên trong toàn thế giới… ầm ầm vang vọng!

Cũng chính là tiếng thở dài này truyền ra, khiến cho tất cả sinh mạng trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng, trong đầu bọn họ bắt đầu nổ vang, từ trong thất thần trước đó bị đánh thức. Sau khi tỉnh lại, không đợi bọn họ hoảng sợ đối với việc bản thân bị dẫn dắt phóng lên trên không trung, lại liếc mắt nhìn thấy được trên trời cao, Nghịch Phàm chúa tể này… mở ra hai mắt…!

Không có tiếng kêu kinh ngạc truyền ra. Bởi vì điều này chấn động quá lớn. Chỉ có vô số âm thanh hít sâu, ở trong Tiên Vực của Vĩnh Hằng này, lộ ra khiếp sợ vô tận cùng tuyệt vọng vô cùng, vang vọng kinh thiên.

– Ta tỉnh, khi diệt sinh…

Giọng nói tang thương, mang theo sự vô tận của năm tháng, ở bên trong tinh không này ung dung vang lên. Dường như chỉ là âm thanh, lại ẩn chứa thời gian bản nguyên. Nó đi qua nơi nào, giống như năm tháng trôi qua.

Toàn bộ Tiên Vực Vĩnh Hằng ở trong một tích tắc này, đều giống như trở thành một màu xám…

Cùng lúc đó, Nghịch Phàm chúa tể mở mắt ra. Những vết nứt trên thân thể hắn, ở trong một tích tắc này, tất cả đều vỡ vụn ra. Trong những tiếng động ầm ầm vang vọng, thân thể hắn lại cũng bắt đầu từ từ nỗ lực nhúc nhích!

Trên trời cao Tiên Vực Vĩnh Hằng, Nghịch Phàm chúa tể trong tinh không thức tỉnh. Tất cả tầng nham thạch trên thân thể hắn đều đang không ngừng vỡ nát. Đồng thời, ở trên mặt đất này, duy nhất ngồi xếp bằng, không bị bất kỳ ảnh hưởng gì, cũng chỉ có Bạch Tiểu Thuần.

Tags: truyện Nhất Niệm Vĩnh Hằng online, Chương 1947: Nghịch Phàm thức tỉnh! (2). Truyện Nhất Niệm Vĩnh Hằng đã hoàn thành (full). Truyện mới cập nhật đầy đủ và liên tục. Đọc truyện online miễn phí trên điện thoại di động và máy tính bảng tại www.truyenhay.co

Bình luận

Chương 1947