Dark?

Chương 66: Phơi Nắng Càng Khoẻ Mạnh

A+ A-

Thôi Tây Sinh vội vàng chạy đến phòng vệ sinh, giải quyết vấn đề sinh lý, cả người đều thoải mái.

Lúc đi ra, Mạnh Giang Thiên không ở trong phòng. Cửa khép hờ, anh hẳn là đi ra ngoài.

Thôi Tây Sinh cầm một quả cà chua, lau xong còn chưa ăn, Mạnh Giang Thiên đã dẫn hội trưởng học sinh cùng Tề Thiên Sơn vào phòng.

Tề Thiên Sơn nhìn thấy Thôi Tây Sinh, ánh mắt mê ly, lập tức cúi đầu không dám nhìn nữa.

Thôi Tây Sinh nhìn thấy Tề Thiên Sơn cả người cũng không được tự nhiên, cầm cà chua trở về phòng ngủ.

Mạnh Giang Thiên nhìn biểu tình của hai người, càng khẳng định có vấn đề.

Bữa sáng rất đơn giản, táo đỏ, cẩu kỷ, nấu cháo gạo, dưa chuột trộn, theo yêu cầu mãnh liệt của Thôi Tây Sinh, xào một đĩa khoai tây thái sợi.

Thôi Tây Sinh đối với khoai tây dị thường yêu thích, trước kia ăn sống đều có thể gặm mấy miếng.

Hội trưởng học sinh và Tề Thiên Sơn vẫn như cũ ăn cơm thừa canh cặn.

Chờ Thôi Tây Sinh và Mạnh Giang Thiên ăn xong, hội trưởng học sinh ném bát đũa cho Tề Thiên Sơn, đứng trước mặt Mạnh Giang Thiên, vẻ mặt nghiêm túc, dường như có chuyện muốn nói.

“Có việc gì?” Mạnh Giang Thiên cắn một quả dưa chuột sống, cố ý nhai rất lớn trước mặt hội trưởng học sinh.

Nước chảy đầm đìa, hội trưởng học sinh thấy vậy bất giác nuốt nước miếng.

Dời tầm mắt trong chốc lát, hội trưởng học sinh ổn định tâm tình của mình, trịnh trọng nói: “Mạnh Giang Thiên, cậu thật sự không chuẩn bị chia cho người trên tầng một ít thức ăn sao? Tối hôm qua có người đã đói ngất, nếu đói nữa, sẽ xảy ra mạng người.”

“Tai nạn chết người liên quan gì đến tôi, tôi cũng không phải ba mẹ bọn họ.” Mạnh Giang Thiên ném rễ dưa chuột trong tay xuống, không chút để ý nói.

“Tất cả mọi người đều là bạn học, hơn nữa ở tận thế, không có biến thành zombie, chúng ta chính là đồng loại. Rất nhiều thực phẩm bị phơi nắng, không quá vài ngày nữa sẽ bị hư hỏng. Cậu và Thôi Tây Sinh cũng ăn không hết, vì sao không thể phân cho bọn họ một ít?” Hội trưởng học sinh đang nghiêm nghị chất vấn.

“Nói cũng đúng.” Mạnh Giang Thiên đột nhiên gật đầu, đồng ý với lời hội trưởng học sinh nói.

Hội trưởng học sinh sửng sốt, Tề Thiên Sơn đều dừng rửa chén, vụиɠ ŧяộʍ nhìn Mạnh Giang Thiên.

Trong phòng ngủ, Thôi Tây Sinh tạm dừng trò chơi máy tính, vểnh tai nghe cuộc nói chuyện bên ngoài.

“Cậu đồng ý?” Hội trưởng học sinh hỏi trong sự ngạc nhiên.

“Ừ, đồng ý. Đợi lát nữa tôi đi lên, đem những thứ sắp hết hạn kia chọn, phơi nắng dưới ánh mặt trời, khi nào hết hạn, khi đó lại chia cho bọn họ ăn. Về phần bọn họ có thể nhịn đến khi những thực phẩm này hết hạn biến chất hay không, vậy phải xem thể chất của bọn họ có thể chống lại hay không. Hội trưởng, đề nghị của cậu không tệ, chờ lát nữa, tôi sẽ nói cho họ biết cậu nghĩ cho họ như thế nào.”

Mạnh Giang Thiên vỗ vỗ bả vai hội trưởng học sinh, cười đến thập phần thiếu đánh.

“Mạnh Giang Thiên, cậu đừng quá đáng, sao cậu có thể làm như vậy? Bọn họ vốn đã đói bụng nhiều ngày như thế, lại ăn thức ăn hư hỏng, rất có thể sẽ bị tiêu chảy. Hiện tại lại không có thuốc, tiêu chảy cũng sẽ chết người.” Hội trưởng học sinh một cái tát như vuốt ve Mạnh Giang Thiên, tức giận gầm lên.

“Hội trưởng, cậu không đồng ý cách tôi làm ư? Vậy thì tôi không chia được rồi.” Mạnh Giang Thiên nhún nhún vai, lại thay đổi chủ ý.

“Cậu…” Hội trưởng học sinh bị bộ dáng vô lại của Mạnh Giang Thiên tức giận đến không nói nên lời.

“Cậu nói thêm một câu nữa, hết hạn cũng không phân cho bọn họ.” Mạnh Giang Thiên lạnh lùng cười, nhìn hội trưởng học sinh gằn từng chữ.

Lại bị uy hiếp, hội trưởng học sinh một hơi nghẹn ở cổ họng, một chữ cũng không nói nên lời.

Bầu không khí trong nháy mắt lạnh xuống, Tề Thiên Sơn rụt cổ, rón rén rửa bát đũa xong, đứng ở phòng bếp xoa xoa tay nhìn hai người giương cung bạt kiếm.

“Rửa xong rồi?” Mạnh Giang Thiên ngồi trên sô pha, nhìn Tề Thiên Sơn hỏi.

Tề Thiên Sơn lập tức giật mình gật đầu.

“Rửa xong thì đi thôi.” Mạnh Giang Thiên nâng cằm lên, chỉ về phía cửa.

Tề Thiên Sơn ngoan ngoãn đi ra ngoài, Mạnh Giang Thiên nhìn hội trưởng học sinh còn đang ở tại chỗ nói: “Cậu còn không đi sao?”

Hội trưởng học sinh giằng co tại chỗ ba giây, trong ánh mắt càng ngày càng lạnh của Mạnh Giang Thiên bại trận, đen mặt rời đi.

Mạnh Giang Thiên nhìn hội trưởng học sinh rời đi, trợn trắng mắt. Đi vào phòng ngủ, Thôi Tây Sinh như không có chuyện gì xảy ra chơi trò chơi máy tính, một chút cũng không có bộ dáng nghe lén.

“Em cảm thấy tôi có nên cho những người trên nóc tòa nhà không?” Mạnh Giang Thiên ngồi xuống bên cạnh Thôi Tây Sinh, khoác cánh tay cậu, khẽ xoa xoa thịt trên cánh tay Thôi Tây Sinh.

“Thức ăn là của anh, anh muốn chia thì chia, không muốn chia cũng không ai dám động.” Thôi Tây Sinh hàm hồ trả lời.

Thái độ của cậu đối với những người trên nóc nhà cũng không thể nói rõ ràng. Những người đó cướp thức ăn của cậu và làm cho cậu đói trong hai ngày, bé con cũng bị đói. Cậu ghét họ.

Mạnh Giang Thiên để bọn họ đói, để cho bọn họ nhìn đến mà không ăn được, Thôi Tây Sinh trong lòng rất cao hứng, thống khoái.

Nhưng muốn cho cậu nhìn những người đó chết đói, dù sao cũng là lớn lên trong thời đại hòa bình, Thôi Tây Sinh còn không quen nhìn người chết đói.

Chỉ là cậu cũng không phải Thánh Mẫu, sẽ bất kể hiềm khích trước kia để cho Mạnh Giang Thiên cứu bọn họ. Dù sao thức ăn cũng không phải của mình, quyền quyết định lại không ở chỗ cậu, cậu làm gì phải bận tâm suy nghĩ vấn đề này.

“Em thật đúng là ăn no uống đủ cái gì cũng không quản. Được rồi, tôi cũng ổn. Tôi đi lên trêu chọc họ.” Mạnh Giang Thiên được một tấc tiến một thước, đưa tay vào quần áo Thôi Tây Sinh sờ sờ bụng cậu.

Một phen này vừa vặn sờ ở chỗ mang thai bảo bối, Thôi Tây Sinh hoảng sợ, khẩn trương ôm bụng mình.

May mắn hai tháng, bụng còn chưa phồng lên, cảm giác bằng phẳng khiến Mạnh Giang Thiên không hoài nghi, chỉ cười nói: “Tôi nhớ trước kia em còn có chút cơ bụng, hiện tại toàn thịt. Không hoạt động nhiều, ngồi lâu.”

“Tôi bị thiếu máu nghiêm trọng như vậy, vận động quá chóng mặt.” Thôi Tây Sinh tìm cớ nói.

Trong bụng có cất giữ một bé con, ba tháng đầu đều là thời kỳ nguy hiểm, nào dám tùy tiện động.

Mạnh Giang Thiên nhíu mày, bệnh thiếu máu này của Thôi Tây Sinh quả thật là một vấn đề.

“Vậy em nghỉ ngơi thật tốt, đừng chơi quá lâu.” Mạnh Giang Thiên dặn dò một câu, đóng cửa lại, đi lên nóc nhà.

Nhìn thấy Mạnh Giang Thiên, ánh mắt mọi người đều tràn ngập chờ mong. Hội trưởng học sinh sáng nay đã nói, sẽ đi xuống khuyên Mạnh Giang thiên chia thức ăn.

Chỉ là hội trưởng học sinh vừa trở về, sắc mặt đen như đáy nồi, tựa hồ cùng Mạnh Giang Thiên nói chuyện cũng không vui vẻ.

Nhưng bọn họ quá đói bụng, những thức ăn kia ở ngay trước mắt, lại không ai dám đi lấy, mỗi thời mỗi khắc đều tra tấn lực khống chế của bọn họ.

Mỗi ngày chỉ uống nước sao có thể sống được, có người thật sự không chịu nổi, nhìn thấy Mạnh Giang Thiên, đói đến không có khí lực, tay chân dùng hết sức, bò đến bên cạnh Mạnh Giang Thiên, khóc cầu xin nói: “Mạnh Giang Thiên, cầu xin cậu cho tôi chút đồ ăn đi. Miễn là cậu cho tôi ăn, cậu để tôi làm bất cứ điều gì tôi có thể làm. Những gì Thôi Tây Sinh có thể làm, tôi cũng có thể làm. Đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy tôi tốt hơn Thôi Tây Sinh.”

Nam nhân đã vì ăn mà điên cuồng, vốn rất phỉ nhổ Thôi Tây Sinh dùng thủ đoạn không đúng để đổi thức ăn, nhưng hiện tại, trong đầu hắn ta chỉ có hâm mộ. Thậm chí không tiếc chủ động hiến thân, chỉ vì ăn.

Nếu hắn ta trước tận thế cũng thông đồng với Mạnh Giang Thiên, vậy hiện tại ngồi là có thể ăn được đồ ăn nóng hổi chính.

“Thôi Tây Sinh có thể làm, cậu cũng có thể làm?” Mạnh Giang Thiên mặt mang theo ý cười, đánh giá nam nhân quỳ gối bên chân mình, dường như có chút ý nghĩ.

Người đàn ông trong nháy mắt dấy lên hy vọng, gật đầu như chống bỏi: “Vâng, vâng, tôi có thể làm bất cứ điều gì. Thôi Tây Sinh có thể làm, tôi cũng có thể làm. Tôi thường xuyên tập thể dục, vóc dáng tốt hơn Thôi Tây Sinh, đây là lần đầu tiên, cảm giác chắc chắn tốt hơn Thôi Tây Sinh.”

Người đàn ông cởϊ áσ bẩn thỉu của mình, tám khối cơ bụng rất rõ ràng.

“Ha ha, dáng người quả thật không tệ.” Mạnh Giang Thiên mỉm cười, kề sát vào người đàn ông nói: “Nhưng tôi thích bên hông có thịt thừa, còn không phải là lần đầu tiên. Cậu ngay cả một sợi lông chân cũng không thể so với em ấy.”

Một cước đá văng nam nhân, Mạnh Giang Thiên dùng chút khí lực, nam nhân lăn về phía sau vài vòng, phun ra một ngụm máu tươi.

Vốn có người muốn học theo nam nhân chủ động hiến thân nhìn thấy Mạnh Giang Thiên tàn bạo như vậy, lập tức lui về, tuyệt đối bỏ ý niệm thông đồng với Mạnh Giang Thiên trong đầu.

Mạnh Giang Thiên chân cọ cọ, rất ghét chân mình đụng phải nam nhân.

Một lần nữa cười, Mạnh Giang Thiên đánh giá hơn một trăm người tị nạn.

Xanh xao vàng vọt, ánh nắng mặt trời chiếu trực tiếp bảy ngày, rất nhiều người mặt đều bị cháy nắng, đỏ đỏ đen đen. Môi khô nứt lột da, còn có người miệng nứt ra, đang chảy máu tươi.

Nhìn đám người này, Mạnh Giang Thiên liền cảm thấy vẫn là Thôi Tây trắng nõn mềm mại xinh đẹp, không có cơ bắp cứng rắn, ôm mềm mại mới thoải mái.

Đối mặt với hơn một trăm người sợ hãi rụt rè nhìn mình, Mạnh Giang Thiên cười càng thêm thân thiện: “Tôi biết các cậu rất đói bụng, cũng đều muốn ăn thức ăn của tôi. Hôm nay hội trưởng nói với tôi, tôi cảm thấy cậu ta nói đúng, nhiều thức ăn như vậy tôi cũng ăn không hết, để lâu còn dễ bị hư hỏng. Cho nên tôi nghĩ, chi bằng chia cho các cậu ăn là tốt nhất.”

Lời nói của Mạnh Giang Thiên làm cho tất cả mọi người kích động, hơn trăm đôi mắt mang theo kỳ vọng đồng loạt nhìn anh.

Hội trưởng học sinh ở phía sau tường lại cau mày, mấy ngày nay bị Mạnh Giang Thiên giày vò đủ loại, đối với thuộc tính ác ma của Mạnh Giang Thiên cũng hiểu rõ hơn một chút.

Người này tuyệt đối sẽ không dễ dàng chia thức ăn như vậy, vừa rồi còn ở phía dưới nói muốn phơi thức ăn chờ hết hạn, phỏng chừng hiện tại cũng là đang lấy những người này tìm vui vẻ mà thôi.

“Bất quá các cậu muốn ăn những thức ăn này, cũng không thể ăn vô ích. Giúp tôi một việc, tôi sẽ cho các cậu đồ ăn. Bất cứ ai muốn giúp đỡ, giơ tay lên.” Mạnh Giang Thiên cười nói.

“Tôi, tôi, tôi…” Đám người trong nháy mắt giơ lên một cánh tay bẩn thỉu, đều sợ không được chọn, cậu đẩy tôi vọt tới chỗ Mạnh Giang Thiên.

“Đều ngồi xuống cho tôi.” Mạnh Giang Thiên lui về phía sau một bước, khí thế của thần đè lên hơn trăm người, một đám người trong nháy mắt ngã ngồi trên mặt đất, ngã thành một đống.

Tức ngực khó thở, hô hấp không thông, đám người hoảng sợ nhìn Mạnh Giang Thiên.

Mạnh Giang Thiên thu hồi khí thế, lần thứ hai hòa hoãn vui vẻ nói: “Cũng đừng nóng vội, mỗi người đều có phần. Tất cả đều nghe tôi, mười người một nhóm, một nhóm đến một nhóm.”

Mười người một nhóm, Mạnh Giang Thiên hưng trí bừng bừng chia nhóm cho hơn một trăm người, cuối cùng cũng biết rõ trên nóc tòa nhà có bao nhiêu người.

108 người. Con số này làm cho Mạnh Giang Thiên nghĩ đến một trăm lẻ tám tướng trong truyện Thủy Hử.

Triệu Hoan Thụy rất tự giác tháo bỏ bức tường đất cao một thước, Mạnh Giang Thiên chỉ huy “chúng tướng sĩ” đem bánh mì và một ít thức ăn không dễ bảo quản đặt ở bãi đất trống.

…..𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊…..

-Thực sự anh Công làm như này không có gì gọi là không có tình người đâu. Trong tận thế thường là mệnh ai nấy lo. Anh nó chỉ quan tâm người yêu mình thôi. Ngay từ đầu cũng có ý định rời đi rồi. Mà bị giữ lại đó thôi.

15/9/2021

#NTT

Tags: truyện Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu online, Chương 66: Phơi Nắng Càng Khoẻ Mạnh. Truyện Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu đã hoàn thành (full). Truyện mới cập nhật đầy đủ và liên tục. Đọc truyện online miễn phí trên điện thoại di động và máy tính bảng tại www.truyenhay.co

Bình luận

Chương 66