Dark?

Chương 223: Tỉnh mộng

Xem giới thiệu truyện Thiên Thần
A+ A-

Nơi đây là nơi đâu…

Ta không phải đã chết rồi sao… Nơi đây là thiên đường, hay là địa ngục… hay ta còn chưa chết…

– Ca ca, ca ca! Ôm muội… -Ngưng Tuyết nhào vào trong ngực hắn, dùng sức ôm chặt, muốn hòa tan mình vào trong thân thể hắn, đôi mắt rưng rưng lệ:

– Chỉ cần ở cùng một chỗ với ca ca, cho dù là chết ngay tức khắc Tuyết nhi cũng không hề sợ chút nào. –Hắn nâng khuôn mặt nhỏ của nàng lên, vẻ mặt trách cứ nói:

– Bậy nào, ca ca sao có thể để muội chết được chứ…

Tuyết Nhi trong ngực bỗng biến mất, ngay vào lúc hắn sững sờ, một chiếc khăn trắng tinh nhẹ nhàng quấn lên cổ hắn, trước mắt ánh lên bóng hình xinh xắn của Hoa Thủy Nhu, nàng buộc chiếc khăn lên cổ hắn, dịu dàng nói:

– Phu quân, lạnh thế còn mặc phong phanh như vậy, sẽ lạnh lắm, chiếc khăn này không thể tháo xuống… Phu quân, thiếp làm cho chàng một chiếc ngoại y được không? Chờ phu quân về nhà là có thể được mặc rồi đó…

Hắn sợ hết thảy lại là giấc mộng, hoảng sợ vươn tay muốn ôm chặt lấy nàng, nhưng ngay khi tay hắn chạm vào người nàng, lại chỉ có thể chạm đến ảo ảnh hư vô, hình bóng của Hoa Thủy Nhu nhạt dần, từ từ biến mất…

Hai cánh tay ôm chặt lấy hắn từ đằng sau, Diệp Thủy Dao dán sát thân thể vào hắn, ôn nhu mà kiên định nói:

– Đời này kiếp này, thiếp muốn vĩnh viễn chỉ thuộc về một mình chàng, thầm lặng ở đằng sau chàng nhìn chàng, những thứ khác, thiếp chẳng cần cái gì cả… Thế tục, luân lý, đạo đức, vinh hoa… Cái gì cũng không để ý đến nữa… hãy trở về được không?

Diệp Thủy Dao ở đằng sau từ từ biến mất, trước mắt hắn, xuất hiện một bóng hình nhỏ nhắn. Đồng Tâm lẳng lặng đứng ở đó, đôi mắt mỏi mòn nhìn về phương xa, đang đau khổ chờ đợi điều gì đó, chỉ là trong đôi mắt đen láy đó lại là chín phần tuyệt vọng và đau khổ, cùng một tia mong mỏi xa vời chống đỡ nàng chờ đợi tiếp… Nếu không có câu “chờ ta trở lại” hắn kêu lên sau cùng ấy, thì nàng lúc này đã không biết biến thành bộ dạng thế nào.

– Đồng Tâm… -Diệp Vô Thần vươn tay về phía nàng, muốn nói cho nàng biết mình đang ở bên cạnh nàng, nhưng bất kể hắn di động thân thể thế nào, đều không thể tới gần nàng.

– Vô Thần, chàng là nam nhân đầu tiên của thiếp, thiếp là nữ nhân đầu tiên của chàng… Chàng nỡ nhẫn tâm vứt bỏ thiếp sao… -Đồng Tâm biến mất, Viêm Chỉ Mộng đứng ở vị trí lúc nãy Đồng Tâm vừa đứng, ánh mắt tội nghiệp nhìn hắn, dáng người tuyệt mỹ đó vẫn như mộng như ảo.

– Tiểu đệ đệ, nếu nhớ tỷ tỷ thì nhất định phải tới Tuyết Nữ Cung đó, tỷ tỷ sẽ chờ ngươi, chờ mãi, chờ đến khi tóc bạc… -Diệp Vô Thần xoay người lại, nhìn thấy dung nhan xinh đẹp muôn vàn của Tuyết Phi Nhan. Yêu nữ không biết đi đâu về đâu, đâu đâu cũng lộ vẻ quỷ dị này, dòng chữ cuối cùng nàng khắc trên băng thường xuyên hiện lên ở trước mắt hắn, thỉnh thoảng còn lởn vởn trong giấc mộng của hắn.

Tuyết Nhi, Nhu Nhu, tỷ tỷ, Đồng Tâm, Chỉ Mộng… và cả Yêu Nữ…

Hết thảy, vừa như bỗng xuất hiện rồi bỗng nhiên biến mất, thế giới xung quanh lại lần nữa trở nên u tối.

Ảo ảnh… Vì sao đều là ảo ảnh… Hay ta đã chết rồi? Không… ta không chết, ta sao có thể chết, ta sao có thể chết…

Ý thức vừa mới tỉnh lại trong nháy mắt toàn bộ biến thành dục vọng cầu sống, hắn dùng hết toàn bộ sức lực, toàn bộ ý niệm kiệt lực vùng vẫy, mí mắt và lông mi hắn bắt đầu hơi rung rung, nỗ lực muốn mở mắt ra.

Trong cơn hốt hoảng, ký ức hắn bắt đầu trôi giạt… Đó là khuôn mặt của Ngưng Tuyết, bên trên in dấu tay đỏ bừng. Khoảnh khắc đó, sự đau lòng và phẫn nộ điên cuồng dâng lên trong hắn gần như vùi lấp lý trí hắn, trong lòng dâng lên dục vọng giết chóc chưa bao giờ từng có. Vì thế, hắn mang theo nụ cười lạnh như ác ma, dùng cánh tay đâm xuyên thân thể kẻ tổn thương Ngưng Tuyết, cũng vạch ra màn cảnh toàn thân nhuộm máu ngày hôm đó…

Trong ký ức, thân thể người này tiếp nối người kia ngã xuống trước mắt, máu tươi và tàn chi bay lên trước mắt mình, bên tai mình, mình khi đó dường như không phải chính mình, mà là một Tu La nổi điên, lấy kiếm uống máu một cách vô tình… Mỗi một cảnh, một một chi tiết vào ngày đó, toàn bộ hiện lên rõ ràng trong đầu. Cuối cùng, hắn và Ngưng Tuyết không còn sức giãy dụa đã cùng nhau nhảy xuống Đoạn Hồn Uyên…

Tuyết Nhi…

Đại Phong Quốc…

Tuyết Nhi, Tuyết Nhi… Nàng sao rồi? Nàng nhất định không sao, nhất định đang chờ ta…

Hắn vốn tưởng rằng mình ắt phải chết, nhưng một tia ý thức bỗng nhiên tỉnh lại khiến hắn nhìn thấy ánh bình minh của sự sống, dục vọng cầu sống làm hắn liên tục vùng vẫy, muốn xua đuổi bóng tối xung quanh đi. Thời gian chầm chậm trôi qua, mỗi một giây trong sự giày vò đọa đày đều dài dằng dặc như vậy, dường như đã trôi qua một năm, mười năm, trăm năm… Cuối cùng, một tia ánh sáng chiếu vào, đôi mắt hắn rung rung mở ra một kẽ hở nho nhỏ. Đôi mắt hai năm không mở ra đột ngột tiếp xúc ánh sáng, trong sự kích thích bỗng khép chặt, rất lâu sau mới từ từ mở ra lần nữa.

Thân thể hắn dường như đã không còn thuộc về mình nữa, mềm oặt gần như không có bất cứ tri giác nào, chỉ có thể hơi hơi nhúc nhích ngón tay, ngay cả di chuyển cánh tay đều là hy vọng xa vời, đầu óc hoàn toàn hỗn loạn, yết hầu vô cùng khô khốc, như bị lửa thiêu, chỉ có tầm mắt của hắn bắt đầu trở nên càng lúc càng rõ ràng.

Bên tai là tiếng nước chảy róc rách, trên không một vùng tối om, hệt như trời đêm không sao, nhưng xung quanh lại sáng rỡ một cách kỳ dị. Ánh mắt hắn chậm chạp đảo quanh, đây là một thế giới lạ lẫm, xung quanh là một đồng cỏ xanh mướt, một vài loài hoa dại không biết tên thi nhau đua nở, tỏa ra hương thơm dìu dịu, cùng với không khí vô cùng tươi mát từ từ tràn vào trong mũi hắn.

Bên cạnh hắn, một thiếu nữ tóc trắng đang yên lặng nằm dựa sát vào hắn, người nàng co ro như một chú mèo con tuyết ngọc, hai cánh tay nhỏ đang túm chặt góc áo hắn, hình như thân thể có chút lạnh, vừa như đang sợ hãi điều gì đó trong giấc mơ. Bất tri bất giác, khóe mắt Diệp Vô Thần lại dâng lên chút ướt át, trong nháy mắt vừa tỉnh sau giấc mộng này, khiến hắn hiểu rõ thế nào là hạnh phúc… Cái nhìn đầu tiên sau cơn tai nạn, nhìn thấy chính là người mình nhớ mong bồi bên cạnh mình, đây là một cảm giác hạnh phúc ấm áp biết nhường nào.

Hắn muốn giơ tay lên vuốt ve khuôn mặt nàng, nhưng cánh tay dường như nặng trăm ngàn cân, mặc cho hắn cố gắng thế nào đều không thể giơ lên nổi, hắn lúc này yếu ớt như một ngọn cỏ vừa mới trải qua bão táp tàn phá. Hắn đành buông tha, dịu dàng nhìn chăm chú nàng, khẽ gọi:

– Tuyết Nhi…

Thanh âm nói ra, khàn khàn khiến hắn giật mình, hắn không cách nào tin rằng đó là thanh âm của hắn, mà khô khốc như phát ra từ trong miệng một lão nhân mắc bệnh nặng sắp hấp hối, mỏng manh đến mức ngay cả chính hắn đều gần như không nghe thấy rõ. Mà chính thanh âm mỏng manh như vậy, lại làm cho Ngưng Tuyết đang trong giấc mộng như bị điện giật, mở choàng đôi mắt, ngồi người dậy, chào đón nàng là đôi mắt như sao sáng của Diệp Vô Thần.

Ngưng Tuyết choáng váng, ngây người, như bỗng mất đi hồn phách, trong phút chốc, tầm mắt trước mắt nàng hoàn toàn mơ hồ, Diệp Vô Thần vẫn luôn mỉm cười ngóng nhìn vẻ mặt của nàng, vẻ mặt như vậy không biết cần cảm tình sâu sắc cỡ nào, lưu luyến cỡ nào…

– Ca ca!!! –Đây không phải ảo giác, cũng không phải đang nằm mơ. Nàng hô lên tiếng hô dùng tất cả tình cảm ngưng thành, đã hô lên không biết bao nhiêu lần, rồi đột ngột nhào người mình vào người hắn, dùng hết tất cả sức lực khóc lóc, tiếng khóc đó như chim hoàng oanh đòi máu, xé gan xé phổi, tiếng nước chảy róc rách kia hoàn toàn bị tiếng khóc bao phủ, gió cũng lặng yên ngừng lại, dường như ngừng lại để lắng nghe tiếng khóc khiến trời đất bi thương, núi lở đất sụp vậy.

Đằng đẵng hai năm, chỉ khi đối diện với Diệp Vô Thần không có động tĩnh nàng mới lặng lẽ chảy nước mắt hết lần này tới lần khác. Những lúc khác, bất kể đau đớn lớn cỡ nào, ủy khuất sợ hãi cỡ nào, nàng chưa bao giờ rơi lệ, càng không khóc lóc thành tiếng, bởi vì nàng muốn cứu tỉnh ca ca, không thể mềm yếu. Nàng vẫn một mực van cầu, khát khao hắn tỉnh lại, lại há không sợ hãi có một ngày bất chợt hắn vĩnh viễn rời xa nàng. Mỗi lần tỉnh lại trừ trong ác mộng, nàng đều ôm chặt lấy hắn.

Nàng dù sao cũng chỉ là một thiếu nữ có thân thể mười tuổi, tâm tính mười tuổi. Trong thế giới xa lạ, nàng không có bất kỳ chỗ dựa nào, nếu không phải là chấp niệm và niềm mong mỏi chống đỡ nàng, thời gian hai năm đủ khiến nàng sụp đổ vô số lần rồi.

Hắn rốt cuộc đã tỉnh lại, nàng ôm lấy người hắn, dùng nước mắt và tiếng khóc mặc sức phát tiết tất cả đau khổ, tan nát cõi lòng, ủy khuất, sợ hãi. Trong tiếng khóc lớn như trời long đất lở, nàng gần như nghẹt thở, không nói nổi một chữ nào nữa, khiến người ta không thể không lo lắng giây tiếp theo liệu nàng có khóc ra máu hay không… Nguồn: http://TruyenHay.co

Nàng gần như khóc nát cả trái tim Diệp Vô Thần, trong tiếng khóc ấy bao hàm quá nhiều thứ, đây là tiếng khóc phải trải qua dày vò như thế nào mới có thể ngưng tụ ra. Hắn lẳng lặng nhìn Ngưng Tuyết, nghe tiếng khóc của nàng. Hắn cảm kích ông trời đã để cho hắn không đồng hành với cái chết, làm Ngưng Tuyết có thể dùng nước mắt và tiếng khóc phát hết những đau khổ ra ngoài.

Cuối cùng, nàng khóc đến mệt, đến khàn cổ, sau đó lại hôn mê trong tiếng khóc rát cổ bỏng họng ấy, hai cánh tay lại vẫn túm chặt y phục hắn, khuôn mặt loang lổ vệt nước mắt kia khiến người ta đau lòng, thương xót.

Ánh mắt Diệp Vô Thần nhu hòa nhìn nàng. Trong lúc ánh mắt chúi xuống, hắn nhìn thấy y phục của mình vẫn là bộ ngoại y màu trắng đó, chỉ là đã trở nên rách tung rách tóe. Vẫn là không dính một hạt bụi, như vừa mới được giặt qua vậy.

Ta đã ngủ rất lâu rồi à… Trong lòng hắn thầm nhủ, khoảng thời gian này, hắn chỉ lẳng lặng nằm đó, nếu chỉ là thời gian rất ngắn, thì sao có thể làm cho y phục hư hại đến mức này.

– Hu hu, chủ nhân, ngài rốt cuộc đã tỉnh rồi, hu hu, hôm đó khi ngài nhảy xuống, suýt nữa đã dọa chết Nam Nhi. Nếu chủ nhân chết, Nam Nhi phải làm sao đây, hu hu… -Trong đầu Diệp Vô Thần vang lên thanh âm mừng quá hóa khóc của Nam Nhi. Diệp Vô Thần an ủi đáp:

– Đừng buồn nữa Nam Nhi, ta tỉnh rồi, hẳn không sao đâu. Chủ nhân của ngươi sẽ không dễ chết như vậy được.

Đúng vậy, từ nơi cao như vậy, dùng tốc độ và lực xung kích khủng bố đó rơi xuống đất, không ngờ vẫn chưa chết, hắn không thể không cảm thán cho thân thể và sức sống của mình.

– Vâng vâng, tôi biết ngay… chủ nhân nhất định sẽ không chết như thế đâu, nhất định sẽ không. –Nam Nhi vui mừng hô.

Tags: truyện Thiên Thần online, Chương 223: Tỉnh mộng. Truyện Thiên Thần đã hoàn thành (full). Truyện mới cập nhật đầy đủ và liên tục. Đọc truyện online miễn phí trên điện thoại di động và máy tính bảng tại www.truyenhay.co

Bình luận

Chương 223