Dark?

Chương 209: Nhẹ nhàng thoát hiểm

A+ A-
Beta: Mèo điên. 

“Ngươi… Lớn mật!” 

Không ngờ được, chính mình lại bị bắt ở trong tay nàng, Bích Vân công chúa bị dọa mặt trắng bệch, thân thể cứng ngắc. Nhưng là, thời khắc mấu chốt, nàng ta cũng vẫn không quên nâng cao cằm, bày ra tư thế công chúa. 

Cung nữ thái giám khác đang chứng kiến, cũng liên tục không ngừng tiến lên, đem các nàng bao bọc lại. Một người trong đó lại càng hắng giọng gào thét: “Minh vương phi, ngươi thật to gan, lại dám ép buộc công chúa Tây Tạng chúng ta. Nếu để Hoàng Thượng biết, ngươi có một trăm cái mạng cũng không đủ chết ” 

“Nói cách khác, các ngươi cũng sớm hạ quyết tâm, nhất định phải làm cho ta chết đi?” 

Nghe vậy Hạ Mộng cười khẽ, nắm chặt roi. 

Một đám người rối rít sửng sốt. 

Mắt thấy có nhiều người như vậy ở bên mình, trong lòng Bích Vân công chúa sợ hãi cũng biến mất không ít. Liền cắn răng một cái, nghiêm nghị quát: “Minh vương phi, ngươi biết thức thời mau thả bản cung. Nếu không, để chuyện này truyền tới chỗ phụ hoàng bản cung, ngươi nhất định chịu không nổi” 

“Ha ha, mặc kệ ta tha hay không tha ngươi, ta cũng sẽ chịu không nổi. Nếu chuyện đã phát triển đến nước này, ngươi cũng không có ý định buông tha ta, phải không?” lấy chuôi roi chống cằm của nàng, Hạ Mộng cười lạnh. 

Cằm Bích Vân công chúa bị cọ đến đau, khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn cũng sít sao nhăn lại.”Đây tất cả đều là do ngươi tự chuốc lấy phiền phức” 

“A, phải không?” Hạ Mộng cười, cổ tay nàng tay cũng lặng lẽ siết chặt, “Nói như vậy, ta chết chắc rồi? Đã như vậy, ngươi nói thử xem, nếu như ta kéo thêm vài người nữa, làm cho nàng cùng chết với ta, ngươinghĩ như thế nào? Dù sao vài người cùng chết, ta cũng vậy không thiệt thòi, ngươi nói phải không? 

Bích Vân công chúa không ngu ngốc, lập tức cũng liền suy nghĩ minh bạch. 

Vì vậy, thân thể của nàng ta run lên bần bật.”Ngươi… Ngươi không có lá gan này” 

“Thật vậy chăng? Ngươi như vậy đã hiểu rõ về ta?” Hạ Mộng cười, lặng lẽ đem môi tiến đến bên tai của nàng, nhẹ nhàng thổi một hơi. 

Bích Vân công chúa lại run một cái. 

“Đương, đương nhiên! Ta… Ta chính là công chúa của một nước….” 

Chát! 

“A! Cứu mạng! Đau quá!” 

Dám không tin? Hạ Mộng trước hết tiện tay, hung hăng quất vào trên bắp chân nàng. Bích Vân công chúa lập tức đau đến nước mắt đều chảy ra. 

“Hiện tại, công chúa, ngươi nói ta có dám hay không?” Lại đem chuôi roi chống tại cằm của nàng, nụ cười Hạ Mộng chưa từng biến mất. 

Sống lưng Bích Vân công chúa run lên. Một hồi cảm giác lạnh toát ngay lập tức lan tỏa toàn thân – – nàng nói là sự thật? Nữ nhân này, nếu như bị ép, nàng thực có thể cùng mình liều đến cá chết lưới rách? 

Những người khác trông thấy, sắc mặt cũng trắng nhợt. 

Nữ nhân sau bình phong bước vào.”Tứ tẩu?” Thấy thế, nam vân công chúa lúc mới bắt đầu kinh ngạc giờ thanh tỉnh lại, “Ngươi đừng quá xúc động a.Chúng ta bây giờ cũng không phải là ở Phượng Tường vương triều ” 

“Ngươi ngươi ngươi… Minh vương phi, ngươi thật sự quá to gan?” Ngay sau đó, Vương Tú Lệ tay chân nhũn ra nhanh chóng chạy trở lại, tiếp tục cáo mượn oai hùm kêu to, “Ngươi tin hay không, hiện tại ta liền tìm người đi bẩm báo Hoàng Thượng, ngươi nhất định phải chết” 

“Tìm Hoàng Thượng các ngươi sao? Tốt!” Nhẹ nhàng cười một tiếng, Hạ Mộng đẩy Bích Vân công chúa liền đi ra ngoài, “Ta cũng đang muốn tìm hắn đây, chúng ta cùng đi” 

“Ngươi…” Nàng có ý gì? Tự chui đầu vào lưới đi tìm chết sao? 

Hạ Mộng lại nhẹ nhàng quét mắt qua Nam Vân công chúa ở bên kia.”Vân nhi, dẫn đường, đi tới hoàng cung bọn họ” 

“A… Được” 

Chỉ bị nàng liếc mắt qua một cái, Nam Vân công chúa liền cảm giác được thân thể run lên bần bật. Một cổ lực lượng khổng lồ ở trong người căng phồng lên, không tự chủ được liền muốn dựa theo phân phó của nàng đi làm. 

Cùng lúc đó, ở trong Hoàng cung, lão hoàng đế đang ở trên Kim Loan điện, cùng sứ giả các quốc gia ngồi đối diện nói chuyện với nhau, không khí rất là hòa hợp. Nhưng là – – 

Bịch Bịch Bịch. 

“Hoàng Thượng! Hoàng Thượng! Việc lớn rồi, đại sự không xong.” 

Một tên tiểu thái giám lăn một vòng chạy vào, cơ hồ là gào lên. 

Vô cùng bất ngờ,Lão hoàng đế lập tức đứng dậy: “Chuyện gì mà náo loạn như thế?” 

“Công chúa… Bích Vân công chúa bị Minh vương phi củaPhượng Tường vương triều ép buộc, đang hướng hoàng cung chạy đến” 

Cái gì??? 

Lời vừa nói ra, nhất thời làm cho trong lòng các sứ giả trong triều liên tục nổi sóng, mọi người rối rít đưa mắt nhìn đến trên người Hoàng Phủ Nam Ninh. 

Sớm nghe thấy ba chữ ‘ minh vương phi ’, Hoàng Phủ Nam Ninh liền căng thẳng, vội vàng đứng dậy quát khẽ: “Không thể nào” 

Sắc mặt Lão hoàng đế cũng nhanh chóng thay đổi.”Các nàng hiện tại ở đâu?” 

“Ngay tại…Ngay tại bên ngoài, lập tức tới ngay” 

“Ô ô ô, phụ hoàng cứu mạng! Phụ hoàng mau tới cứu ta a!” 

Vừa dứt lời, liền nghe tiếng nữ nhân hoảng sợ kêu khóc truyền đến, đây không phải là tiếng nữ nhi hắn mến yêu thì là ai? Lão hoàng đế lập tức tâm can đều đau, liên tục không ngừng hướng cửa lớn chạy như điên. 

Hoàng Phủ Nam Ninh cũng chau mày, vội vàng từ trên chỗ ngồi đi ra. 

Rất nhanh, liền gặp Nam Vân công chúa dẫn đầu, Hạ Mộng một tay kiềm chế bích Vân công chúa, một tay còn cầm chuôi roi đẩy lấy cằm của nàng, hai nữ nhân cơ hồ là sít sao dính cùng một chỗ. Tại phía sau các nàng còn đi theo rất nhiều cung nữ thái giám theo hầu bên cạnh Bích Vân công chúa, bất quá cước bộ của bọn họ chỉ đến cửa liền dừng lại. 

“Vân nhi?” Thấy thế, Hoàng Phủ Nam Ninh tâm cũng nhảy dựng lên “Chuyện gì xảy ra? Làm sao ngươi cũng tới?” 

“Bích Vân?” Lão hoàng đế cũng bị dọa, ngay cả tiếng nói cũng thay đổi. 

Các ánh mắt cũng đồng loạt đã rơi vào trên người hai nữ nhân mới tiến vào – – tự nhiên, thân là người ép buộc Hạ Mộng đạt được sự chú ý càng nhiều. 

Chỉ là, đang khi mọi người đem sự chú ý đều rơi vào trên người của nàng, nàng lại chợt buông tay, phịch một tiếng quỳ xuống đất: “Thần phụ gặp qua Tây Tạng quốc hoàng đế bệ hạ, Hoàng Thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!” 

Tất cả mọi người đều ngây người. 

Nàng đây là đang diễn tuồng gì? 

Bích Vân công chúa cùng lão hoàng đế cũng ngơ ngác đứng ở đó, không biết nữ nhân này vừa rồi còn hung hăng như vậy sao chỉ trong nháy mắt liền biến thành tiểu bạch thỏ nhu thuận rồi? 

Hoàng Phủ Nam Ninh phản ứng mau lẹ, hắn vội vàng liền đi tới: “Ái phi, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Các ngươi vừa rồi… Đây là đang làm cái gì?” 

Lập tức ngẩng đầu, Hạ Mộng nhẹ giọng nói: “Thần phụ hiện tại ở chỗ này, là hướng Hoàng thượng ngài thỉnh tội. Thần phụ cũng là bất đắc dĩ, đánh Bích Vân công chúa hai roi, một đường ép buộc nàng đi vào hoàng cung, là thần phụ không đúng, điểm này, thỉnh Hoàng Thượng trách phạt.” 

“Oa!” 

Lời vừa nói ra, Bích Vân công chúa như sực tỉnh, vội vàng nước mắt giàn giụa, một đầu chui vào lòng lão hoàng đế.”Phụ hoàng, ngươi phải làm chủ cho ta a! Cái đồ tiện nhân này, nàng… Nàng đánh ta!” 

Một cái lên án, một cái nhận tội, chuyện rõ ràng như vậy, không cần thẩm vấn. Chỉ là, ở đây sứ giả các quốc gia lại cũng không khỏi nhướng mày- – đặc biệt là, khi nghe thấy miệng Bích Vân công chúa phun hai chữ ‘ tiện nhân ’, tâm lý bọn họ lại càng hướng về phía Hạ Mộng đang quỳ xuống đất chú ý nhiều hơn. 

Mà lão hoàng đế Tây Tạng, nhìn thấy nữ nhi của mình khóc lóc kể lể như vậy, thân là phụ thân hắn tất nhiên là giận dữ.”Minh vương phi, ngươi thật to gan. Dám ra tay với công chúa của trẫm, chẳng lẽ ngươi nghĩ nơi này là phượng Tường vương triều các ngươi sao?” 

“Hoàng Thượng, ngươi đừng vội tức giận, tiểu Vương cho rằng, chuyện có chút kỳ lạ.” Hoàng Phủ Nam Ninh cũng vẻ mặt âm trầm, vội vàng liền kéo Hạ Mộng, “Ái phi, ngươi trước đứng lên, thành thật khai báo rốt cuộc chuyện gì xảy ra?” 

Hạ Mộng bất động, chỉ là ngẩng đầu lên nói: “Hoàng Thượng, thần phụ đúng là cả gan. Nhưng là, nếu như thần phụ không làm như vậy, thần phụ khẳng định ngay cả cơ hội đến bên cạnh Hoàng Thượng giải oan cũng không có. Thần phụ cũng không muốn chết không minh bạch như vậy” 

Nghe nói như thế, đám người lại một hồi oanh động, ánh mắt của mọi người giữa nàng cùng Bích Vân công chúa trong lúc đó dao động, mọi người rất nhanh đã suy nghĩ minh bạch – – dù sao, Bích Vân công chúa của Tàng quốc yêu say đắm Minh vương gia của Phượng Tường vương triều, cũng bởi vì hắn mà cự tuyệt rất nhiều hoàng tử trẻ tuổi của các quốc gia cầu hôn, việc này tất cả mọi người có nghe thấy. 

Hoàng Phủ Nam Ninh nghe vậy, lập tức mâu quang tối sầm lại.”Ái phi, ngươi đây là ý gì? Chẳng lẽ ai muốn ám hại ngươi?” 

Lão hoàng đế vừa nghe, trên mặt lại hiện lên một chút hoảng sợ.”Minh vương phi, ngươi đừng nói lung tung! Ngươi đang ở Tây Tạng quốc của chúng ta thật tốt, chúng ta chiêu đãi ngươi tử tế, như thế nào lại phát sinh chuyện như vậy?” 

“Hoàng Thượng, đối với sự an bài của người ta hết sức hài lòng. Nhưng là, có một số việc, luôn không ngờ trước được.” Nhỏ nhẹ dịu dàng nói, Hạ Mộng một đôi con ngươi hắc bạch phân minh thẳng tắp nhìn chằm chằm ánh mắt của hắn. 

Lão hoàng đế thế nhưng cảm thấy toàn thân run lên, tim đập khẩn trương, không dám nhìn thẳng vào trong mắt nàng. 

Bất quá, Hạ Mộng tiếp tục nói: “Có lẽ thần phụ nói lời này hơi quá. Nhưng là, Hoàng Thượng, xin ngài trông nom công chúa của mình thật tốt đi. Chúng ta mới đến Tây Tạng hai ngày, ngày đầu tiên,nữ nhi của ngài liền tới dịch quán chúng ta, cứ phải cùng vương gia ôn chuyện. Mà hôm nay là ngày hôm sau, vương gia không có ở dịch quán, nàng lại đi tìm thần phụ, nhất định phải cùng thần phụ liên lạc tình cảm, còn nói muốn cùng với thần phụ giống tỷ muội, cùng nhau hầu hạ vương gia. Chỉ là, thần phụ có mấy lời không hợp nàng ý, nàng liền thay đổi sắc mặt, còn bắt đầu mở miệng uy hiếp. Mặc dù nàng chưa có hành động gì, nhưng là, hiện tại đang ở Tây Tạng, thần phụ không quen, bên cạnh chỉ có thể dựa vào vương gia. Nhưng là, vương gia hắn cũng có rất nhiều chuyện phải làm, không thể lúc nào cũng theo bảo hộ thần phụ, thần phụ thực sợ nếu là thật sự có mệnh hệ gì, kia nên làm thế nào cho phải? Cho nên, thay vì như thế, thần phụ không bằng mạo hiểm một phen, trước đem chuyện này hoàn toàn nói ra” 

Nói xong lời này, nàng liền cúi đầu. 

Mà lập tức, Hoàng Phủ Nam Ninh trong mắt toát ra hai đốm lửa giận. 

“Bích Vân công chúa, ngươi đi dịch quán tìm vương phi của bản vương làm gì?” 

“Ta…” Bích Vân công chúa bị ánh mắt của hắn hù dọa mà run lên, liên tục không ngừng trốn trong ngực lão hoàng đế, “Phụ hoàng cứu ta.Ta sợ!” 

Lão hoàng đế vội vàng đem nàng ôm sát.”Minh vương gia, hiện tại, chúng ta đang nói tới chuyện vương phi của ngươi đánh công chúa của ta, những chuyện khác nói sau cũng không muộn.”

Hoàng Phủ Nam Ninh hô hấp dừng lại, vừa muốn nói gì, lại nghe Hạ Mộng lập tức nói tiếp – – “Tốt.” 

Sau đó, liền thấy nàng lại động tay phải, đem roi trong tay giơ lên – – 

“A, phụ hoàng cứu mạng” Bích Vân công chúa theo bản năng mặt trắng bệch, tựa đầu vào trong ngực lão hoàng đế. 

Hoàng Phủ Nam Ninh cũng nhướng mày.”Tiểu bạch thỏ?” 

Chát! 

Nhưng mà, roi rơi xuống, không có rơi vào nơi khác, mà là nặng nề đã rơi trên cánh tay trái của Hạ Mộng. 

Ầm! 

Trong nội tâm run lên, những người ở chỗ này ngay lập tức đều trợn to hai mắt, cơ hồ không thể tin được những gì chính mình thấy. 

Hạ Mộng lại trầm mặt, lần nữa huy động roi – – 

Chát! 

Cây roi lại nặng nề rơi vào trên cánh tay nàng. 

Sau đó, nàng mới để roi xuống ngẩng đầu lên: “Hoàng Thượng, thần phụ đánh công chúa hai roi. Hiện tại, thần phụ tự nhận hai roi, xem như trả nợ cho công chúa.” 

Nói xong, lại tiếp tục giơ cao roi – – 

Chát chát! 

Liên tục hai roi tiếp theo làm người ta sợ hết hồn hết vía, nàng lại cắn chặt răng, bất chấp sắc mặt trắng bệch, dùng sức nặn ra nụ cười: ” Hai roi này, chính là hai roi lợi tức.” 

Kim Loan điện to như vậy trong một lúc đều yên tĩnh. Ánh mắt của mọi người đều thẳng tắp rơi vào trên người của nàng, trên mặt mỗi người đều tràn ngập khiếp sợ, cơ hồ hô hấp đều đều ngừng lại. 

Cái tiểu nữ nhân này… Nàng, thật tàn nhẫn. Hơn nữa, hung ác đến mức để cho trong lòng nam nhân bọn họ đều run sợ. 

Nhưng là, lại không biết, tàn nhẫn hơn còn ở phía sau. 

“Hoàng Thượng.” Trên trán mồ hôi lạnh chảy xuống, Hạ Mộng tiếp tục cười, lần nữa giơ roi lên, “Nếu như bốn roi này còn chưa đủ làm cho công chúa giải hận, thần phụ nguyện ý lại đánh bốn roi, cho đến khi Hoàng Thượng cùng công chúa đều cảm thấy có thể hả giận mới thôi” 

Nói, lại thật sự muốn đánh xuống. 

“Không cho phép!” 

Nhưng là, tay nâng đến chỗ cao nhất, một bàn tay mạnh mẽ cầm thật chặt cổ tay của nàng. 

Hạ Mộng sững sờ, vội vàng ngẩng đầu.”Vương gia?” 

Gương mặt tuấn tú âm trầm, Hoàng Phủ Nam Ninh một tay lấy roi từ trong tay nàng cướp đi, nặng nề ném ra ngoài cửa. 

“Hoàng Thượng?” Lại quay đầu lại, hắn đối với lão hoàng đế hành lễ, “Tiểu Vương vương phi đã đánh công chúa của quý quốc hai roi, hiện tại đã trả bốn roi, đây đã là hoàn lại gấp bội, cũng nên đủ rồi đi?” 

“A? Đủ rồi, đủ rồi.” Phảng phất như tỉnh cơn mê, lão hoàng đế vội vàng gật đầu. 

“Nhưng là, chuyện này Hoàng Thượng nói không tính toán gì hết chưa được, còn phải chờ Bích Vân công chúa gật đầu mới được đi” Nhẹ nhàng ôn nhu nói, Hạ Mộng nhìn nữ nhân núp ở trong ngực lão hoàng đế. 

Lão hoàng đế theo bản năng liền đem nữ nhi đẩy đi ra.”Bích Vân, ngươi cứ nói đi” 

“Ta…” 

Bích Vân công chúa cắn môi, nhìn ánh mắt của nàng mang theo vài phần hoảng sợ. Nhưng là, trong lòng vẫn còn lại vài phần không cam lòng. 

Hạ Mộng trên mặt liền lại hiện lên nụ cười yếu ớt.”Nếu như công chúa vẫn cảm thấy không đủ giải hận, vậy cũng không quan hệ. Ngài có thể tìm roi, tùy tiện đánh trên người thần một roi. Chỉ cần, đánh xong, ngài bảo đảm về sau tuyệt đối sẽ không làm cho thần phụ gặp mạo hiểm, chuyện tình ngài cùng vương gia các ngươi cũng tự mình giải quyết, kia là được rồi.” 

“Tiểu bạch thỏ?” 

Nghe vậy, Hoàng Phủ Nam Ninh sắc mặt càng lúc càng khó coi. 

“Ngươi nói cái gì đó?” Ôm cánh tay của nàng, “Ngươi đứng lên. Ngươi bây giờ chính mình bị thương còn chưa đủ sao?Lại còn cho nàng ta đánh? Ngươi là chán sống hay sao?” 

“Đúng vậy. Tứ tẩu, ngươi đánh nàng hai roi kia bất quá là nhẹ nhàng rơi xuống, chỉ để lại một vết thương nhẹ,còn tỷ thì sao? Cánh tay đã phải trả giá. Tỷ chẳng lẽ không biết đau hay sao?” Rốt cục, lần nữa bị kinh hãi Nam Vân công chúa tỉnh ngộ, liên tục không ngừng mở miệng kêu to. 

Mà vừa nghe nàng nói như vậy, Hoàng Phủ Nam Ninh sắc mặt càng âm trầm. 

“Bích Vân công chúa, là như vậy sao?” 

“Ta…” Mới bị Hạ Mộng hù dọa cho gần chết, lại liên tiếp nhận được đe dọa từ trên người hắn truyền tới, Bích Vân công chúa thân thể run run, theo bản năng chui vào trong lòng lão hoàng đế. (mèo: phụ tử luyến @[email protected]

Nhưng là trước mắt nhiều người như vậy, nghĩ coi như bao che nàng cũng không thể làm quá rõ rang được, lão hoàng đế cũng chỉ có thể đẩy đẩy nàng: “Bích Vân, ngươi nói mau nha, thực ra là như thế sao?” 

“Nàng… Nàng đánh roi thứ nhất là đánh không phải là rất đau.Nhưng là, roi thứ hai, nàng thiếu chút nữa đem chân của ta đánh gãy” 

“Thế nhưng, ngươi bây giờ còn hoàn hảo vô khuyết đứng ở chỗ này, có thể chạy có thể chạy nhảy.” Hoàng Phủ Nam Ninh lạnh lùng nói tiếp. 

Những người khác cũng nhanh chóng đưa mắt ném tại cặp chân của nàng. 

Bích Vân công chúa trong một lúc không nói gì. Nàng tại sao có thể nói cho mọi người, kỳ thật nàng cảm thấy bắp chân của mình một trận đau nhức. Nhưng là, trước mặt mọi người, chính mình đường đường lại là công chúa, nàng cũng không thể vì chứng minh sự trong sạch của mình, mà vén lên váy cho nhiều người như vậy xem a. 

“Nói lại, cho dù roi thứ hai Tứ tẩu là đánh hơi nặng. Nhưng là, nàng tự mình đánh mình bốn roi kia, chỉ sợ mỗi một roi rơi vào tay cũng không nhẹ đi? Bốn roi chống đỡ một cây roi, cũng nên đủ rồi.” Hừ nhẹ một tiếng, nam vân công chúa từ nãy không nói lên tiếng. 

Ừ. Ở đây những khách nhân rối rít gật đầu bày tỏ đồng ý. 

Vì vậy, lão hoàng đế cùng bích Vân công chúa hai người vô lực. 

“Bích Vân, đã như vậy, minh vương phi đã bày tỏ lỗi lầm của nàng, thành khẩn nhận sai, chuyện này cứ quyết định như vậy đi” Âm điệu phát ra từ đỉnh đầu, lão hoàng đế nhỏ giọng nói. 

“Ta…” Bích Vân công chúa khẳng định vẫn có vài phần không cam lòng. 

Lão hoàng đế vội vàng lại đẩy đẩy nàng.”Bích Vân?” 

“Được rồi” Cũng biết trường hợp bây giờ không cho phép chính mình quá mức kiêu căng, bích Vân công chúa đành phải gật đầu, “Vậy quên đi ” 

“Đa tạ bích Vân công chúa” Hạ Mộng vội vàng hướng nàng hành lễ. 

Bích Vân công chúa không vui trừng mắt nhìn nàng, quay đầu đi chỗ khác. 

Mặc dù động tác của nàng ta rất nhanh, nhưng những người ở đại điện cũng không phải người bình thường. Cho nên, mọi người cũng đều để ý biểu hiện của nàng, khóe miệng cũng dần dần hiện lên một tia cười lạnh. 

Hạ Mộng lại tiếp tục ôn nhu cười.”Bích Vân công chúa, ta biết rõ ngươi thích vương gia đã nhiều năm. Nhưng là, thực xin lỗi, chuyện giữa ngươi cùng vương gia, ta thật sự không biết. Hiện tại, ngươi đã thích vương gia như vậy, ta tự biết cũng không ngăn cản được, vậy ngươi cứ tiếp tục thích đi? Trên đời này, nhiềungười giống ta cũng thích hắn, cũng vẫn có thể xem là một chuyện tốt. Thậm chí, nếu như ngươi muốn gả cho vương gia, kia cũng không thành vấn đề. Chỉ cần vương gia hắn đáp ứng, ta cam nguyện nhượng xuất vị trí chính phi cho ngươi. Ngươi xuất thân so với ta cao quý hơn, ta cho tới bây giờ cũng không dám ở trên đầu ngươi.” 

“Ngươi…” 

Nàng như thế nào đột nhiên đổi giọng rồi? Bích Vân công chúa sững sờ, trợn to mắt nhìn nàng. 

Hạ Mộng lập tức mở to mắt không nói. 

Hoàng Phủ Nam Ninh nghe thấy vậy, lại lập tức lại sắc mặt mãnh liệt chìm xuống.”Ái phi, ngươi bớt nói những chuyện này đi. Bản vương sớm đã nói qua, nữ nhân chính là phiền toái. Đời này, bản vương chỉ cưới một mình ngươi cũng đã đủ rồi. Nếu là nhiều hơn, các ngươi không muốn cho bản vương thật tốt sống qua ngày sao?” 

Lời vừa nói ra, liền thấy sắc mặt Bích Vân công chúa đại biến. 

Hạ Mộng vội vàng lại ngẩng đầu.”Vương gia, làm sao ngươi có thể nói như vậy.Khó có được bích Vân công chúa đối với ngươi một tấm chân tình, còn thích ngươi nhiều năm như vậy – – ” 

“Vậy thì như thế nào? Tại Phượng Tường vương triều chúng ta, còn có Tuyết Y biểu muội cũng giống vậy thích bản vương hơn mười năm đây. So với nàng ta còn dài hơn,chẳng lẽ bởi vì như vậy ta cũng phải thu vào phủ, vương phủ cũng không phải thiện đường, thu nhiều nữ nhân như vậy làm cái gì? Đánh nhau sao? 

Phụt! 

Nghe được lời ấy, trong đám người lại bộc phát ra một hồi cười vang. 

Bích Vân công chúa kiềm chế không được, vội vàng nức nở nghẹn ngào một tiếng, bụm mặt chạy ra ngoài. 

“Bích Vân. Bích Vân!” 

Lão hoàng đế tự nhiên là đau lòng, liên tục không ngừng kêu. Gọi không trở về, liền vội vàng hướng cung nữ thái giám ở cửa nói: “Còn không mau đuổi theo” 

“Dạ ” Một đám cung nữ thái giám vội vàng liền chạy ra ngoài. 

Hạ Mộng vội vàng cũng đẩy đẩy Hoàng Phủ Nam Ninh.”Vương gia, lời này của ngươi nói thật sự là quá đáng. Hay là nhanh đi khuyên nhủ công chúa đi? Nếu không nàng sẽ thương tâm chết ” 

“Nếu như bản vương đi khuyên, đó mới giải thích rõ bản vương đối với nàng vẫn còn không dứt, lại sẽ làm nàng sinh ra ý nghĩ không nên có. Thay vì như vậy, không bằng không đi.” Hừ nhẹ một tiếng, Hoàng Phủ Nam Ninh hướng lão hoàng đế hành lễ, “Hoàng Thượng, xin thứ cho tiểu Vương vô lễ.” 

Có thể nói cái gì đây? Người ta cũng đã tỏ rõ thái độ. Lão hoàng đế khóc không ra nước mắt, lại cũng chỉ có thể giả bộ vẻ mặt rộng lượng: “Minh vương phi không cần tự trách, vốn chính là Bích Vân nàng kiêu căng.Về sau trẫm nhất định sẽ dạy bảo nàng thật tốt.” 

Là dạy bảo, không phải là dạy dỗ. Có thể thấy được vị phụ thân này yêu thương nữ nhi đến trình độ nào. Hạ Mộng cúi đầu cười yếu ớt. 

“Hoàng Thượng, hôm nay là thần phụ không đúng. Mạo phạm hoàng thượng, còn chọc cho Bích Vân công chúa tức giận, hết thảy đều là thần phụ sai, kính xin Hoàng Thượng ngài trách phạt.” Cười đủ, nàng lại chân thành tiến lên, nhỏ nhẹ dịu dàng như thế. 

Hắn ngược lại nghĩ hung hăng trừng phạt nàng một phen vì nữ nhi bảo bối của mình báo thù. Nhưng là, ngay trước mặt nhiều sứ giả các nước như vậy, hơn nữa rõ ràng bây giờ là nữ nhi của mình không chiếm được lợi thế, hắn khẳng định không thể nổi trận lôi đình. Lão hoàng đế cũng chỉ có thể nặn ra một nụ cười khó coi: “Không có gì, minh vương phi ngươi suy nghĩ nhiều quá, kỳ thật căn bản không có gì.” 

“Nói như vậy, sự tình hôm nay đã trôi qua rồi, về sau tất cả mọi người sẽ không nhắc lại?” Nháy mắt mấy cái, Hạ Mộng nhỏ giọng nói. 

Lão hoàng đế lại bị hỏi khó. 

Về sau không đề cập nữa sao? Đừng nói hắn không muốn, Bích Vân công chúa khẳng định cũng không muốn từ bỏ ý định đi? 

Nhưng là, không thể không nói, nữ nhân này chọn thời điểm thật tốt. Trước nhiều ánh mắt như vậy, hắn ngoại trừ gật đầu cho nàng câu trả lời khẳng định, thì cũng không thể làm gì khác. 

Mà Hạ Mộng, sau khi nhận được câu trả lời vừa lòng, nàng cũng rốt cục thoải mái cười nhẹ.”Hoàng Thượng ngài quả nhiên rộng lượng, thần phụ bội phục không thôi” 

Lão hoàng đế hiện tại cũng chỉ có thể cười khổ. 

Nhìn lại một chút bên kia, sự tình chấm dứt, thân thể Hạ Mộng lập tức mềm nhũn, vô lực ngã vào lòng nam nhân phía sau. 

“Ái phi! Ngươi làm sao vậy?” Một tay ôm lấy nàng, trên mặt Hoàng Phủ Nam Ninh hiện lên thần sắc lo lắng. 

“Vương gia, ta… Ta đau” Trên khuôn mặt nhỏ nhắn là một mảnh trắng bệch, Hạ Mộng nắm chặt tay của hắn khẽ gọi. 

Hoàng Phủ Nam Ninh liền ôm chặt nàng.”Đau sao không nói sớm. Nhanh lên, chúng ta trở về” Liền ôm nàng lên, đối với lão hoàng đế gật gật đầu, “Hoàng Thượng, chúng ta còn có việc, cáo từ trước”

Tags: truyện Tiểu Bạch Thỏ Vương Phi, Ác Bá Vương Gia, Cút! online, Chương 209: Nhẹ nhàng thoát hiểm. Truyện Tiểu Bạch Thỏ Vương Phi, Ác Bá Vương Gia, Cút! đã hoàn thành (full). Truyện mới cập nhật đầy đủ và liên tục. Đọc truyện online miễn phí trên điện thoại di động và máy tính bảng tại www.truyenhay.co

Bình luận

Chương 209