Dark?

Chương 282: Vương gia thất ý

A+ A-
Hoàng Phủ Nam Ninh xoa tay, dự định ngày hôm sau phải đi dịch quán đem cái kia đần độn u mê muội muội cho người đè lại, lặng lẽ đánh lên cho hả giận. Có trời mới biết, chờ hắn sáng sớm đi qua, lại nghe đến một tin tức – – 

Thái tử Tàng Vu quốc so với hắn còn sớm hơn lên đường trở về nước. 

Tính ra là hắn chạy trốn nhanh. 

Nhưng tức giận bị nghẹn trong lòng, nhả ra cũng không xong không nhả cũng không xong, hắn vì thế buồn bực hết mấy ngày. 

Mà kể từ chuyện này, Nam Vân công chúa vẫn co đầu rút cổ trốn ở trong hoàng cung, mỗi lần vừa nghe thấy ca ca nhà mình đến đây liền vội vàng đóng cửa, không để cho hắn nhìn thấy mình. Có vương thái hậu cùng đương kim hoàng đế che chở, Hoàng Phủ Nam Ninh cho dù tức giận cũng phát tiết không được. 

Không thể làm gì nàng, bởi vậy hắn thật buồn bực. 

“Tứ tẩu, tứ ca huynh ấy còn đang giận muội sao?” 

Chỉ chớp mắt nửa tháng đã qua, Nam Vân công chúa lặng lẽ mượn danh tiếng của vương thái hậu đem Hạ Mộng tiến cung, nhỏ giọng hẹp hòi hỏi. 

Hạ Mộng mỉm cười: “Muội cứ nói đi?” 

“Đó chính là vẫn còn đang tức giận.” Cái miệng nhỏ nhắn nhếch lên, Nam Vân công chúa vẻ mặt hậm hực nói. 

Đôi huynh muội này thật đúng là thập phần tương tự, ngay cả vẻ mặt tức giận cũng từ một khuôn mẫu khắc ra ngoài. 

Khẽ mỉm cười, xoa xoa đầu của nàng, Hạ Mộng dịu dàng nói: “Tốt lắm, không sao. Đều lớn như vậy rồi, Tứ ca muội cho dù tức giận cũng không sai biệt lắm hết giận rồi. Huống chi, muội đây là em gái ruột của hắn, hắn có thể đem muội trừng trị như thế nào chứ?” 

“Huynh ấy lúc nhỏ cũng không thiếu lần đánh muội. Sau khi lớn lên, huynh ấy vừa thấy mặt đã mắng muội, bởi vì sự kiện này, huynh ấy sẽ càng một lần lại một lần đem muội ra mắng cho hả giận.” 

Môi đỏ mọng mân mê trả lời, muội muội lên án ca ca nhà mình. 

Ách… 

Hạ Mộng không nói gì. 

Đối với hình thức chung đụng của đôi huynh muội này đích xác thật kì lạ. Nhưng không thể không thừa nhận, Hoàng Phủ Nam Ninh thật sự là quan tâm muội muội nhà mình. Nhưng phương thức quan tâm này …….. 

Khẽ nhíu mày, kéo tay em gái của chồng: “Vân nhi, đều là chuyện quá khứ, đã lâu như vậy, hiện tại ta hỏi muội, muội dự định gả cho thái tử Tàng Vu quốc sao?” 

“Muội…” 

Nói đến việc này, trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Nam Vân công chúa ửng đỏ, đầu cúi xuống, cắn chặt môi dưới, bộ dáng e lệ thẹn thùng. 

Xong đời. 

Nha đầu kia, thật sự là đã biết yêu rồi. 

Khóe miệng bĩu bĩu, nâng lên cằm của nàng: “Vân nhi, muội có biết hay không, nếu như muội thực gả cho hắn, Tứ ca của muội sẽ rất tức giận?” 

Nam Vân công chúa sợ hãi liếc nhìn nàng một cái: “Muội biết rõ là…” 

“Ừ?” 

“Đúng là muội…” 

”Vân nhi, trước mặt ta muội còn có cái gì không thể nói sao?” 

“Tứ tẩu” Nghe được lời ấy, Nam Vân công chúa khuôn mặt nhỏ nhắn xệ xuống, vội vàng ôm cổ nàng “Muội cũng không biết chuyện gì xảy ra, muội không bài xích lấy hắn. Lúc Tứ ca phản đối hôn sự của muội cùng với hắn, trong lòng của muội rất không thoải mái. Ngày đó, muội nghe nói Tứ ca lại cùng hắn đánh nhau trong lòng của muội liền đau. Lúc muội tận mắt thấy Tứ ca thật sự động thủ với hắn, muội thiếu chút nữa liền muốn khóc. Lúc ấy trong lòng của muội liền chỉ có một ý tưởng – – muội phải bảo vệ hắn? Muội không thể để cho Tứ ca khi dễ hắn? Cho nên muội…… muội ……….” 

Đúng là nha đầu nàng đã yêu rồi nhưng vì cái gì mà nàng một chút manh mối cũng không phát giác được? 

“Vân nhi” Khẽ gọi một tiếng, Hạ Mộng nói lời thật lòng: “Muội nên biết, người nam nhân kia có bao nhiêu lợi hại. Muội tâm tư đơn thuần, cho dù là biết chút ít bản lãnh từ ta nhưng ở bên cạnh hắn chỉ là một chút tài mọn. Hắn muốn đùa chết muội, đó là lại chuyện quá đơn giản.”

Nam Vân công chúa mặt liền trắng bệch, rồi mắt lại rũ xuống “Muội biết rõ.” 

Nhưng nàng lại lựa chọn tin tưởng hắn. 

Hạ Mộng khẽ thở dài “Hơn nữa, một khi muội thật sự gả cho hắn, muội chính là thái tử phi Tàng Vu, nếu như không có ngoài ý muốn, chính là tân hoàng hậu của Tàng Vu quốc. Đến lúc đó, muội phải xử lý càng nhiều chuyện tình, muốn cân bằng quan hệ khắp nơi. Hơn nữa muội ở bên kia cũng không có cái thế lực gì, rất nhiều người chỉ sợ sẽ không phục muội, ở trước mặt muội chướng ngại so với muội nghĩ còn nhiều lắm.” 

“Muội… Muội biết rõ.” 

Cái đầu nhỏ lại rủ xuống nhưng tiểu nha đầu vẫn như cũ không có dấu hiệu nửa đường bỏ cuộc. 

Được rồi. Xem ra nàng đã quyết định. 

Thở dài, Hạ Mộng xoa xoa đầu của nàng “Đã như vậy, vậy thì cứ như thế đi. Tứ ca muội bên kia ta sẽ đi nói, hắn sẽ đồng ý thôi.” 

“Thật vậy chăng?” Lập tức sáng lạn trong mắt dần hiện ra, Nam Vân công chúa vẻ mặt hưng phấn hỏi. 

Hạ Mộng gật đầu “Dù sao cũng là muội muội của mình, chính muội muốn gả, hắn chắc chắn sẽ không phản đối. Nếu không, nếu là hắn cưỡng chế quấy nhiễu muội làm hạnh phúc của muội trôi qua, hắn cũng sẽ thương tâm tự trách.” 

“Tứ tẩu…” 

Vừa nghe như vậy, Nam Vân công chúa lại hơi mím môi, đem đầu cúi xuống. 

Hạ Mộng lại lắc đầu “Tốt lắm, lập tức kiểm kê đồ cưới của muội đi. Lại đem những thứ ta dạy cho muội ôn tập thật tốt một chút, ngày mai ta trở lại thăm muội.” 

“Ừ” Nam Vân công chúa nhu thuận gật đầu. 

Hạ Mộng liền đứng dậy “Ta đi đây.” 

“Tứ tẩu đi thong thả.” 

Để Nam Vân công chúa đưa nàng tới cửa, Hạ Mộng liền cáo từ, Tú nhi đỡ tay từ từ đi về phía trước vài bước. 

“Chàng toàn bộ cũng nghe được, Vân nhi nàng đã quyết định.” Đến bên cạnh một cây hòe khổng lồ, nàng đột nhiên dừng bước nói ra một câu. 

Rồi sau đó, từ sau cây hòe đi ra một người mặc trường bào xanh đen sắc, vóc người thon dài, nam nhân gương mặt lạnh lùng – – không phải là Hoàng Phủ Nam Ninh thì là ai. 

Chậm rãi bước tới, hắn đem Hạ Mộng tiếp nhận, rầu rĩ đáp lại: “Nghe được.” 

“Cho nên chúng ta liền thuận ý của nàng đi. Bọn họ là thật tình yêu thích nhau” 

“Không thuận ý của nàng thì có thể thế nào? Hiện tại, thánh chỉ đã chiêu cáo thiên hạ, hoàng huynh đều đã bắt đầu làm cho người chuẩn bị đại hôn. Qua hơn một tháng, tên hỗn đản Tàng Vu kia sẽ tới đón nàng.” 

Ừ, mặc dù giọng nói giận dữ nhưng nghe ra, hắn đã bắt đầu tiếp nhận thực tế. 

Hạ Mộng khẽ mỉm cười, chủ động ôm lên cánh tay của hắn: “Đã như vậy, chúng ta trở về chuẩn bị lễ vật cho bọn họ đi. Muội muội ruột xuất giá, chúng ta phải chuẩn bị cho nàng đồ cưới phong phú một chút đấy?” 

“Lại phong phú thì như thế nào? Còn không phải là cho tên tiểu tử kia dẫn về bỏ vào quốc khố Tàng Vu quốc bọn họ sao?” Khóe miệng hé ra, Hoàng Phủ Nam Ninh thái độ còn chưa hợp tác. 

Hạ Mộng nghe thế cũng chỉ có thể là vô lực cười khổ. 

Người này, hắn vẫn thật là cùng thái tử Tàng Vu quốc không có ý tưởng tốt đi? 

Hai người cùng nhau đi ra khỏi hoàng cung, từ từ trở lại cửa vương phủ đã thấy bóng dáng nào đó xa xa giống như đã từng quen biết đang nhìn họ. 

“Cha?” 

Nhìn thấy người đứng, Hạ Mộng bật thốt lên liền gọi. 

Kia bóng dáng dừng lại, quay đầu thấy bọn họ, cũng ngây ngẩn cả người. 

“Nhu nhi.” Hơi há mồm, thật gian nan kêu lên một tiếng. 

Nhìn thấy người này, Hoàng Phủ Nam Ninh mặt lại trầm xuống, một tay lấy Hạ Mộng kéo ra phía sau “Ngài tới làm gì? Bản vương không phải là sớm nói tiểu bạch thỏ đã cùng với các người đoạn tuyệt quan hệ sao?” 

“Minh vương gia xin bớt giận, vi thần hôm nay cũng chỉ là muốn gặp Nhu nhi mà thôi. Dù sao, cha con chúng ta đã đã lâu cũng chưa gặp mặt, lại nghe nói nàng mang thai, vi thần trong lòng thập phần tưởng niệm, cho nên…” 

“Có cái gì tốt để tưởng niệm? Lúc trước các người có thể làm ra sự tình kia, hôm nay không cần phải nói lời này. Cho rằng bản vương cùng nàng đều là bộ dạng mềm yếu, tùy người vặn vẹo sao? Nhanh biến đi, không cần phải tái xuất hiện ở trước mặt bản vương.” 

“Vương gia…” 

“Vương gia.” Biết rõ hắn là vì tốt cho mình, Hạ Mộng vội vàng kéo kéo hắn “Nếu cha đã đến đây, vậy hãy để cho ta cùng hắn nói vài lời đi. Dù sao, từ đầu đến cuối, hắn đối với ta rất tốt. Chỉ là đại nương các nàng…” 

“Không có gì đáng nói.” Mặt lạnh, Hoàng Phủ Nam Ninh tiếp tục giả trang tàn khốc. 

Hạ Mộng cắn cắn môi “Vương gia, ta liền cùng hắn nói một câu, nói xong chúng ta trở về đi, có được hay không?” 

Hắn nói không, nàng sẽ nghe sao? Hoàng Phủ Nam Ninh rất muốn hỏi. 

Bất quá, chống lại con ngươi ngập nước kia, tâm của hắn chợt mềm nhũn, quay đầu ra đi: “Tùy nàng” 

“Vương gia, chàng thật tốt.” Vẫn biết hắn mặc dù đối với người khác cường ngạnh nhưng đối với nàng cường ngạnh thế nào cũng không đứng dậy nổi. Vội vàng hướng hắn cười một cái, Hạ Mộng mới buông tay ra, từ từ đi về hướng Bộ Ngưng Vận bên kia “Cha! những ngày này, người có khỏe không?” 

“Tốt, rất tốt.” Bộ Ngưng Vận gật đầu không ngừng “Chính là các ngươi vài cái đều xuất giá, trong nhà trống rỗng luôn cảm thấy không thích ứng.” 

“Điều này cũng không có biện pháp. Bất quá, chờ tỷ tỷ các nàng sinh hài tử, mang hài tử trở về sau đó sẽ náo nhiệt – – đúng rồi, đã lâu như vậy, các nàng cũng phải mang thai đi?” 

“Đều mang thai, đại tỷ ngươi đều chuẩn bị sinh đấy!” Bộ Ngưng Vận liền vội vàng gật đầu. 

“Khụ khụ” Nói đến người kia, Hoàng Phủ Nam Ninh chợt mãnh liệt ho khan vài tiếng. 

Bộ Ngưng Vận sững sờ, liền biết rõ vương gia người ta lại khó chịu. Vội vàng đổi giọng: “Con cũng mang thai, đã bao nhiêu tháng rồi?” 

“Hơn bốn tháng rồi.” Đã có thể nhìn thấy bụng, Hạ Mộng khóe miệng không tự nhiên bất giác nở nụ cười. 

Bộ Ngưng Vận cũng liền vội vàng gật đầu cười “Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi. Chờ con sinh hạ Tiểu vương gia, con ở vương phủ địa vị cũng có thể ổn định lại, cha có thể yên tâm.” 

“Cái gì Tiểu vương gia, là Tiểu quận chúa! Bản vương muốn nữ nhi!” 

Lời còn chưa dứt lời, bên kia Hoàng Phủ Nam Ninh lại thở phì phì rống lên. 

Bộ Ngưng Vận lại ngẩn người, vội vàng đổi giọng: “Vâng, tiểu quận chúa. Chờ tiểu quận chúa sinh ra, chúng ta cũng yên lòng.” 

“Hừ, yên tâm cái rắm. Đến lúc đó các ngươi lại mặt dày mày dạn chạy tới đây muốn này muốn nọ.” 

“Vi thần không dám.” Hai đầu gối mềm nhũn, thiếu chút nữa quỳ xuống đất, Bộ Ngưng Vận vội vàng lớn tiếng nói “Vương gia ngài cứ việc yên tâm, vi thần sẽ không. Gia quyến cũng đã bị vi thần răn dạy qua, các nàng sẽ không đến tìm minh vương phi phiền toái.” 

“Chỉ hy vọng là như thế đi.” Hừ nhẹ một tiếng, Hoàng Phủ Nam Ninh một phát bắt được cánh tay Hạ Mộng “Tiểu bạch thỏ, nàng đã nói cùng hắn không chỉ một câu, chúng ta cần phải trở về.” 

Ách… 

Đột nhiên phát hiện, người nam nhân này lòng dạ thật hẹp hòi. 

Nhưng vì cái gì mà trong lòng của nàng lại cao hứng đến như vậy đây? 

Ngoan ngoãn gật đầu, nhìn lại Bộ Ngưng Vận một chút: “Cha, ta cùng vương gia đi về trước.” 

“Tốt, các người trở về đi, ta cũng nên đi.” Mặc dù không muốn lại cũng không dám mở miệng giữ lại, Bộ Ngưng Vận chỉ đành phải gật đầu, trơ mắt nhìn nữ nhi cùng Hoàng Phủ Nam Ninh có đôi có cặp, hai người trở về vương phủ. 

“Ai.” 

Tại phía sau bọn họ, hắn thở dài, xoay người rời đi. 

Nữ nhi có một nơi để nương nhờ, người làm cha như hắn cũng yên tâm.

Tags: truyện Tiểu Bạch Thỏ Vương Phi, Ác Bá Vương Gia, Cút! online, Chương 282: Vương gia thất ý. Truyện Tiểu Bạch Thỏ Vương Phi, Ác Bá Vương Gia, Cút! đã hoàn thành (full). Truyện mới cập nhật đầy đủ và liên tục. Đọc truyện online miễn phí trên điện thoại di động và máy tính bảng tại www.truyenhay.co

Bình luận

Chương 282