Dark?

Chương 136: Anh hai

A+ A-
Giản Tiểu Bạch nhìn thẳng tắp chăm chú vào Hùng Lập Tân, xung quanh lặng ngắt như tờ. Trạng thái này làm cho lòng người ta thấp thỏm lo âu, chờ đợi đáp án của Hùng Lập Tân.

Giản Tiểu Bạch trong lòng cảm giác rất là kỳ quái. Cho tới nay cô đều cảm thấy Hùng Lập Tân rất thân thiết cũng vẫn xem anh ta như là anh trai cả mà kính trọng. Chuyện tới nay, Doãn Đằng Nhân đột nhiên hỏi câu đó khiến Giản Tiểu Bạch trong lòng mừng như điên, cô không biết đáp án sau đó sẽ là gì.

Nghe anh ta hỏi nếu không phải thì cô có thất vọng không. Đáy lòng Giản Tiểu Bạch chợt lạnh hẳn. “Anh Hùng cho dù không phải là anh hai của Tiểu Bạch thì Tiểu Bạch cũng cảm giác rất vinh hạnh. Sự chăm sóc của anh đối với Tiểu Bạch những năm gần đây, Tiểu Bạch suốt đời ghi nhớ trong lòng.”

Hùng Lập Tân lại nở nụ cười, cười đến vân đạm phong khinh. Giản Tiểu Bạch trong lòng mơ hồ bất an, giọng điệu cũng không tránh khỏi có chút thất vọng. “Không sao đâu anh Hùng!”

Mạc Tử Bắc cầm tay cô không buông. Ánh mắt Hùng Lập Tân hàm chứa ý cười nhưng kiên nghị nhìn thẳng tắp chăm chú vào cô, sóng mắt lưu chuyển như là đã có trăm ngàn khoảnh khắc trôi qua vậy, một hồi lâu sau anh ta mới chịu nói: “Tôi không thể không bội phục khả năng suy đoán của anh Doãn. Đúng vậy tôi là anh hai cùng cha khác mẹ của Tiểu Bạch.”

“Ôi!”

Tin tức này quá mức ngạc nhiên vui mừng!

Giản Tiểu Bạch chỉ cảm thấy tim mình đập thình thịch không ngừng, không chắc chắn hỏi: “Thật không ạ?”

Hùng Lập Tân rất nghiêm túc cũng rất khẳng định gật đầu.

“Tiểu Bạch là em gái anh?” Lâm Hiểu Tình cũng bị tin tức này làm cho kinh sợ. “Vì sao cho tới bây giờ anh cũng không nói cho em biết? Hùng Lập Tân em thật không biết anh đến tột cùng xem em là cái gì nữa? Vì sao cho tới hôm nay em mới được biết như mọi người. Em là vợ anh mà chẳng lẽ anh tiếp cận em chỉ là vì bảo vệ Tiểu Bạch? Nói cách khác em bị anh lợi dụng?”

Lâm Hiểu Tình đứng lên, trên mặt là vẻ phức tạp, hàm răng cắn chặt vào môi, lắc đầu cô chạy vội ra ngoài. Không kịp phản ứng, Giản Tiểu Bạch cùng mọi người đều sửng sờ tại chỗ, Hùng Lập Tân chua sót cười đứng lên, ra ngoài đuổi theo.

Giản Tiểu Bạch lo lắng nhìn Mạc Tử Bắc: “Hiểu tình đã bị đả kích. Cậu ấy nhất định nghĩ anh Hùng không yêu cậu ấy, việc này phải thế nào cho phải đây?”

“Không sao. Anh ta sẽ xử lý tốt thôi, em nên tin vào khả năng của anh ta.” Mạc Tử Bắc đối với Hùng Lập Tân rất tin tưởng. Anh cũng bị tin tức này làm cho chấn động. Hùng Lập Tân là anh trai Tiểu Bạch? Nói như vậy anh ta cũng là anh vợ của anh. Ai chà! Quan hệ này thực phức tạp.

“Uhm!” Giản Tiểu Bạch nghe Mạc Tử Bắc nói như vậy trong lòng cũng kiên định không ít, vẻ mặt cũng vui sướng: “Em còn có người thân, thật sự rất mừng đó.”

Mạc Tử Bắc trong lòng chua xót nhìn cô, vẻ mặt cô còn có chút yếu ớt, trong lòng anh bỗng thấy ngổn ngang, con trai vẫn còn nằm trong tay kẻ xấu mà anh lại không thể nói với Tiểu Bạch.

“Cô Giản chắc là nên chúc mừng một chút nhỉ. Cô đột nhiên nhảy ra một ông anh trai, ha ha, không biết khi nào thì có thể xuất hiện thêm một đám anh em chị em khác cũng nói không chừng đó.” Doãn Đằng Nhân trêu chọc, ý đồ làm cho không khí sinh động một chút, nhìn vẻ mặt của người bạn tốt Mạc Tử Bắc anh ta biết anh đang lo lắng cho Thiên Thiên.

Giản Tiểu Bạch khóe miệng ngập tràn nụ cười nhợt nhạt, rất là xinh đẹp nói chuyện với Doãn Đằng Nhân, giọng điệu cũng thân thiết hơn rất nhiều. “À, chỉ mong tôi còn có một đống thân nhân nữa ấy! Đúng rồi, anh Doãn, hình như anh biết chuyện của anh Thiếu Khanh, nói cho tôi biết anh ấy rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

Doãn Đằng Nhân đành phải đem kết quả mình điều tra nói cho Giản Tiểu Bạch, sau khi nói xong vẻ mặt Giản Tiểu Bạch cứng đờ, nói gì cũng không tin Mai Thiếu Khanh là một người kỳ tài. Doãn Đằng Nhân suy nghĩ rồi hỏi Giản Tiểu Bạch: “Cô nhớ kỹ lại một chút, nghĩ lại xem mấy năm cô quen biết Mai Thiếu Khanh anh ta có chỗ nào dị thường không?”

Giản Tiểu Bạch nhíu mày trầm tư trong chốc lát rồi nói với anh ta cùng Mạc Tử Bắc và Túc Nhĩ Nhiên: “Bây giờ nghĩ lại tôi đột nhiên cảm thấy có rất nhiều điểm đáng ngờ. Anh ấy cho tới bây giờ kiên trì một mình ở một phòng. Cho dù lúc bọn tôi kinh tế túng quẫn anh ấy cũng kiên trì thuê một phòng ở riêng, lần nào cũng đều ở trên lầu của tôi.”

“Uhm! Còn gì nữa?” Doãn Đằng Nhân giống như đang nghe chuyện cổ tích chờ mong câu tiếp theo.

“Còn nữa trong phòng anh có một bao cát, hình như có tập quyền anh nhưng mà khi tôi hỏi anh ấy lại nói là cột cho vui thôi. Tôi cho tới giờ cũng chưa thấy cơ bắp của anh ấy. Có điều tôi đoán chắc cũng không rắn chắc giống như Mạc Tử Bắc đâu!”

Mạc Tử Bắc nghe được câu này thì không khỏi bật cười. “Anh đúng là rất vinh hạnh vì em còn nhớ rõ dáng người anh rất tuyệt. Em chưa từng thấy là vì anh ta chưa bao giờ cởi đồ ở trước mặt em hoặc là căn bản anh ta không có?”

“Cho tới bây giờ chưa thấy anh ấy cởi đồ? Kỳ quái em vì sao lại muốn trông thấy anh ấy?” Giản Tiểu Bạch cau mày, cô cũng không phải muốn cơ thể của Mai Thiếu Khanh đâu? Có điều hiện tại cô đột nhiên có chút hối hận, hối hận vì chưa từng nhìn thấy. “Nói như vậy anh ấy có khả năng sẽ có dáng người rất tuyệt ha?”

“Tiểu Bạch!” Mạc Tử Bắc không khỏi thấp giọng xuống.

Giản Tiểu Bạch le lưỡi: “Em chỉ là rất tò mò thôi.”

Doãn Đằng Nhân nhìn ra Mạc Tử Bắc đang ghen: “Mạc không cần ghen đâu. Mọi người đều nhìn ra được người cô Giản yêu là cậu rồi. Cậu yên tâm đi.”

“Có quỷ mới yêu anh ta.” Gương mặt đỏ bừng làm bại lộ tâm tư của cô.

Mạc Tử Bắc trong lòng ấm áp giữ chặt tay của cô, ở trước mặt Doãn Đằng Nhân anh thốt lên lời thề trọn đời. “Tiểu Bạch, không sao. Cho dù em không yêu anh, anh cũng sẽ yêu em. Suốt đời không thay đổi.”

Lời tỏ tình nói lên ở trước mặt mọi người khiến giản Tiểu Bạch lại một lần đỏ bừng mặt. Ánh mắt cô sáng ngời, ngón tay căng thẳng xoắn lại với nhau.

“Ha ha! Mạc, cậu đúng là to gan, dám ở trước mặt bọn mình mà tỏ tình, mình thật sự chịu thua.” Doãn Đằng Nhân tựa vào sô pha, yên tâm thoải mái thưởng thức hình ảnh tỏ tình.

Túc Nhĩ Nhiên liếc mắt trừng anh một cái cũng thức thời đứng lên rời khỏi phòng bệnh.

Doãn Đằng Nhân khó hiểu lầu bầu. “Làm gì phải đi? Chúng ta còn chưa bàn xong chính sự đâu!”

Túc Nhĩ Nhiên lại trở về tóm lấy áo Doãn Đằng Nhân: “Anh tốt nhất vẫn là đi ra!”

Kết quả Doãn Đằng Nhân bị Túc Nhĩ Nhiên kéo đi ra ngoài. Trong phòng nhất thời có chút yên tĩnh, Giản Tiểu Bạch xấu hổ không biết nên làm thế nào nhìn về phía Mạc Tử Bắc. Ánh mắt Mạc Tử Bắc dịu dàng nhìn cô, trong lòng lại bất an căng thẳng muốn chết. Khi nào con trai được bình an cứu trở về thì gánh nặng trong lòng anh mới thả xuống được.

Cuộc đời lần đầu tiên biết làm cha cũng rất không dễ dàng, tiếp đó là trong lòng nơm nớp lo sợ như là bị đào một mảng lớn.

Giản Tiểu Bạch để phá vỡ tình trạng yên tĩnh đáng sợ mà nghĩ một đằng nói một nẻo. “Mạc Tử Bắc, anh Hùng có thật là anh trai của em không? Em không có nghe lầm chứ?”

Mạc Tử Bắc nở nụ cười an ủi cô: “Đương nhiên, anh cũng biết cảm giác trước nay không có người thân của em. Anh Hùng đúng là anh hai của em, anh cũng rất vui. Chúc mừng em có anh trai.”

Giản Tiểu Bạch cũng thật sự thực vui vẻ, vẻ lo lắng khi sảy thai bởi vì thình lình xuất hiện một người anh trai mà dần dần tiêu tán nhưng đáy lòng lại dâng lên một nỗi bất an.

Tags: truyện Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa online, Chương 136: Anh hai. Truyện Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa đã hoàn thành (full). Truyện mới cập nhật đầy đủ và liên tục. Đọc truyện online miễn phí trên điện thoại di động và máy tính bảng tại www.truyenhay.co

Bình luận

Chương 136