Dark?

Chương 161: Kết cục lớn [4]

A+ A-
Edit: Phong Vũ

Giản Tiểu Bạch vừa kéo Lâm Hiểu Tình ra khỏi cửa thì vừa lúc gặp được một chiếc xe taxi, không chút suy nghĩ liền lên xe. Doãn Đằng Nhân khi
đuổi đến thì xe đã đi rất xa. Trong lòng anh ta có dự cảm không ổn nhưng xe đã đi xa. Anh ta đành phải quay lại Mạc thị đi thẳng đến phòng tổng
giám đốc.

“Mạc, các cô ấy đi rồi!”

Mạc Tử Bắc đứng phắt dậy, quên cả cái chân bị thương, quên luôn vừa rồi đã dứt khoát chia tay: “Nhân, cậu mau đuổi theo đi!”

“Mình biết chạy đi đâu mà đuổi theo?” Doãn Đằng Nhân chua sót cười.
“Mạc, mình thấy chuyện này cũng là cậu nên tự mình đi nói mới đúng. Bởi
vì mình thật sự cảm thấy việc này cậu có thể thận trọng một chút. Vì sao lại phải vì Hùng Lập Tân và Mai Thiếu Khanh mà đánh đổi cả tình yêu?
Mình tìm Lam Sư xử lý Tina.”

“Nhân, Tina dùng trăm phương ngàn kế đào góc tường của mình là cô ta
có chuẩn bị trước. Mình không thể để Hùng Lập Tân và Mai Thiếu Khanh
chết được, cậu mau đi tìm Tiểu Bạch cùng Lâm Hiểu Tình đi. Nếu hai người đó có cái gì bất trắc thì mọi việc mình cố gắng làm đều uổng phí mất.”
Mạc Tử Bắc lo lắng theo nhau mà đến.

“Cậu thông minh như vậy lại để cô ta luồn vào khe hở khống chế toàn
bộ công ty thật là tức chết mình mà!” Doãn Đằng Nhân vẻ mặt đã trở nên
tối tăm hẳn đi. “Mình đi đâu mà tìm hai người đó đây?”

Mạc Tử Bắc nói hai cái địa chỉ, một là biệt thự của Lâm Hiểu Tình và
Hùng Lập Tân, cái còn lại là nhà trọ của Giản Tiểu Bạch. Doãn Đằng Nhân
lập tức chạy không kịp thở đuổi tới. Nhưng cả hai chỗ đều không có bóng
người. Anh ta sợ bỏ lỡ lại phái trợ thủ đi đến canh giữ ở khu biệt thự
nhưng vẫn bặt vô âm tín. Anh ta tìm suốt một buổi chiều cũng không tìm
được. Đang định gọi điện thoại cho Mạc Tử Bắc thì không ngờ anh đã điện
thoại tới.

Vội vàng hỏi: “Nhân có tìm được không?”

“Không có, mình đã tìm mấy lần mà không thấy!”

Nghe vậy Mạc Tử Bắc ngồi thụp xuống ghế, yết hầu siết chặt không phát ra được tiếng chỉ nhìn thấy môi khẽ nhúc nhích. “Không thấy?”

“Mình lại đi tìm xem.” Doãn Đằng Nhân cúp máy chuyên tâm lái xe.

Mạc Tử Bắc trong mắt tràn đầy đầy vẻ lo lắng không muốn cho ai biết. Anh thì thào tự nói: “Tiểu Bạch!”

Nỗi hoảng sợ từ đáy lòng khuếch tán ra, lòng anh đau đến khó có thể ức chế, chẳng lẽ anh thật sự sẽ mất Tiểu Bạch sao?

“Không!” Mạc Tử Bắc ở trong văn phòng gào thét, tay anh hơi hơi run
run, trái tim cũng phi thường kịch liệt nhảy lên, không tìm thấy Tiểu
Bạch, mọi tin tức bắt người cướp của anh chiếm lấy thần kinh anh. Anh
muốn đi tìm cô, anh chỉ biết là trong lòng có một giọng nói đang la lên: anh không thể mất Tiểu Bạch, không thể.

Tina vừa lúc tiến vào, đi đến bên Mạc Tử Bắc vô cùng thân thiết tựa vào người anh: “Mạc, khi nào chúng ta thì kết hôn?”

Mạc Tử Bắc giật mình, anh đã đồng ý chỉ cần anh cùng Tina kết hôn thì công ty vẫn có thể trở lại trong tay anh, sau đó anh mới có thể dùng
công ty ra cứu tính mạng Mai Thiếu Khanh cùng Hùng Lập Tân, chấm dứt
trận truy sát mười mấy năm này. Nhưng mà anh quá sơ suất, lại đi tin
tưởng Tina như vậy, đem toàn bộ việc quản lý giao cho cô ta, không ngờ
cô ta lại rút củi dưới đáy nồi, khống chế 50% cổ phần của công ty.

Anh muốn bán công ty thì phải kết hôn với Tina. Cô ta ra điều kiện
này thì anh sẽ không thể không chia tay Tiểu Bạch. Anh tự nhủ mọi việc
đều là vì Hùng Lập Tân cùng Mai Thiếu Khanh nhưng hiện tại xem ra anh đã thật sự sai rồi sao?

“Mạc. Khi nào vậy?” Tina lại hỏi.

Mạc Tử Bắc cắn chặt răng: “Bây giờ đi!”

Tina lập tức vui vẻ hẳn lên, đôi mắt lấp lánh, vui như lấy được châu
báu hiếm có. “Dứt khoát lắm, em rất thích sự dứt khoát này của anh.
Chúng ta đi thôi!”

Mạc Tử Bắc đứng lên đỡ lấy cạnh bàn. “Gọi luật sư đến đi, tôi muốn đổi cổ phần công ty ngay tại chỗ.”

Tina kiều diễm cười. “Đó là đương nhiên. Gọi luật sư nào đây?”

“Tôi vốn chỉ tin vào công ty cố vấn pháp luật của Doãn Đằng Nhân. Để tôi gọi điện thoại.”

Tina nhún nhún vai. “Tùy anh! Chỉ cần anh kết hôn với em thì mấy chuyện khác em cũng không để ý.”

Mạc Tử Bắc ánh mắt âm trầm đối diện với cô ta, trong ánh mắt anh là
xa lạ âm trầm, sự tín nhiệm của anh đổi lấy hành động rút củi dưới đáy
nồi của cô ta. Lần đầu tiên trong đời anh thất bại khi dùng người không
tốt đẹp như vậy.

Lúc Doãn Đằng Nhân biết được anh thật sự kết hôn cùng với Tina thì trong lòng rung động há to miệng. “Mạc, không được!”

“Giúp mình tìm Tiểu Bạch, không được để cô ấy xảy ra chuyện nếu không lương tâm mình cả đời này cũng không yên ổn được!”

“Mạc!” Doãn Đằng Nhân đầu dây bên này gầm nhẹ. “Đừng kết hôn với cô
ta, mình đem Doãn thị của mình cho Lam Sư cũng có thể cứu được bọn họ.”

“Không, đây là chuyện cá nhân của mình. Mình không thể để cậu lấy
công ty ra bồi đắp. Không thể!” Mạc Tử Bắc lúc này vô cùng cảm kích anh
ta nhưng đó là chuyện của riêng anh.

“Mạc, mình không đồng ý. Mình sẽ không để cậu kết hôn với cô ta. Cậu
yên tâm, mình sẽ tìm Lam Sư giúp cậu lấy lại công ty. Đừng kết hôn với
cô ta mà.”

Tina không biết bọn họ đang nói gì, vẻ mặt như đang nghi vấn. Mạc Tử
Bắc nhìn chằm chằm cô ta, trong ánh mắt tràn đầy chán ghét cùng khinh
thường. Giọng anh vẫn mềm nhẹ nói chuyện với Doãn Đằng Nhân. “Mình đã
quyết định rồi, giúp mình cử một luật sư đến. Hiện tại mình sẽ đi với cô ta.”

“Không, Mạc chờ mình một ngày đi, đừng vội kết hôn. Lam Sư nói hắn có thể để sau mới lấy công ty của cậu, dù sao hắn cũng không vội. Chúng ta cũng đừng vội vàng.”

Mạc Tử Bắc trầm tư một chút: “Được rồi, ngày mai nói sau.”

“Nhớ đấy, nhất định chờ tin của mình, mình cúp máy đi tìm các cô ấy đã.”

“Nhất định phải tìm được!”

“Mình biết rồi!”

Mạc Tử Bắc buông điện thoại lẳng lặng nhìn Tina: “Hôm nay không được rồi.”

“Vì sao?” Tina rống to.

“Hôm nay tôi còn chưa cần dùng đến công ty cho nên ngày nào còn chưa
cần đến thì ngày đó tôi cũng không thể kết hôn với cô. Tina tính ra thì
chúng ta cũng đã quen nhau gần năm năm, tôi biết cô vẫn thích tôi nhưng
mà tôi không ngờ cô lại vì cái cô gọi là tình yêu đó mà có thể không từ thủ đoạn như vậy. Cô thật sự làm cho tôi phải nhìn với cặp mắt khác
xưa!”

Tina gầm rú một tiếng sau đó lại bị lời Mạc Tử Bắc nói làm cho kinh
sợ lập tức lại nở nụ cười. “Mạc, anh muốn thuyết phục em sao?”

Mạc Tử Bắc lắc đầu. “Tôi biết cô đã quyết tâm, tôi thua cũng thực thảm. Cô đã lợi dụng sự tín nhiệm của tôi đối với cô.”

“Mạc!” Tina kêu lên.

“Cô có biết cho dù tôi và cô kết hôn thì tôi cũng sẽ không muốn cô.
Đây chỉ là giao dịch, tôi không yêu cô, người mà tôi yêu chỉ có một mình Tiểu Bạch. Như vậy mà cô cũng chịu kết hôn với tôi sao?”

Tina lại suy nghĩ, gương mặt cô ta dường như phủ lên một chút tức giận lại giống như đang cực lực nhẫn nhịn.

“Em không cần. Em chỉ yếu mỗi ngày đều có thể nhìn thấy anh cho dù
anh không ở cùng em, không nói chuyện với em, chỉ cần con người anh ở
bên em là đủ.”

“Cô có biết là kiểu yêu này của cô khiến người ta rất mỏi mệt không?” Mạc Tử Bắc xoa mày, thần sắc anh chỉ thoáng thay đổi rồi lại trở về tự
nhiên.

“Em không quan tâm được nhiều lắm. Em chỉ có thể như thế!”

“Hừ!” Mạc Tử Bắc cười lạnh. Người xem tình yêu giá trị cao như vậy
anh cực độ khinh bỉ, cực độ phỉ nhổ, cực độ chán ghét thì làm thế nào có khả năng yêu cô ta? Đời này cũng không khả năng. Đừng nói là có Tiểu
Bạch, cho dù không có Tiểu Bạch thì anh cũng sẽ không yêu Tina cuồng cố
chấp này.

Tina không sợ, trừng mắt nhìn anh, trong mắt dần hiện ra vẻ tuyệt
nhiên vô tình cùng lãnh khốc, cô ta cười khẩy nói: “Mạc, anh không phải
muốn dùng công ty cứu bọn Hùng Lập Tân sao?”

Mạc Tử Bắc lạnh nhạt liếc mắt một cái. “Cô yên tâm đi, tôi sẽ kết hôn với cô có điều không phải hôm nay thôi.”

Tina tiến lại, ngồi lên chân Mạc Tử Bắc, ôm cổ anh: “Mạc, anh xem xem. Em tuyệt đối sẽ không thua cô Giản.”

Mạc Tử Bắc kéo tay cô ta xuống, hai tay nâng lên cô ta lên, dịch ra khỏi người sau đó buông ra để cô ta rơi phịch xuống thảm.

“Mạc!” Cô ta có chút thẹn quá thành giận kêu to. “Nếu anh không thể ở bên tôi thì tôi cũng sẽ không giao cổ phần công ty.”

Mạc Tử Bắc nghe vậy thì trong lòng trầm xuống: “Cô đừng có được voi đòi tiên!”

“Em muốn anh ở với em ngay bây giờ!” Tina chẳng biết xấu hổ nói.

Cũng khó trách, cô ta là gái Tây nên sẽ không rụt rè giống phụ nữ
phương Đông, Mạc Tử Bắc lắc đầu. “Cô đang mượn gió bẻ mặt sao, nhưng mà
tôi không có hứng ở với cô!”

“Tôi không tin!” Tina bị thương rống to.

“Tin hay không tùy cô!” Mạc Tử Bắc cảm thấy liếc nhìn cô ta thêm một
cái cũng thấy ghét. Anh không có thể làm gì với người phụ nữ này cho dù
là bản năng đàn ông cũng không thể.

Tina ngồi ở trên thảm vẻ mặt không thể tin được. Cô ta đột nhiên nhào tới, đưa tay vào giữa hai chân Mạc Tử Bắc bóp một cái.

“Tina, cô!”

Tina lại nắm chặt lấy chỗ đó.

“Haizz!” Mạc Tử Bắc thở dài một hơi. “Tina, tôi đã nói rồi tôi đối với cô không có cảm giác, cô buông ra!”

Tina cho dù có vân vê như thế nào cũng không làm nên chuyện gì. Cơ
thể anh không có phản ứng, mềm oặt không hề có dấu hiệu hưng phấn.

“Vì sao?” Trong ánh mắt Tina đã rưng rưng.

“Bởi vì bốn năm trước tôi đã như vậy.” Mạc Tử Bắc cũng biết cơ thể
anh rất kỳ quái ngoài Tiểu Bạch thì những cô khác thật sự không thể
khiến cho em trai của anh kích động.

Tina suy sụp ngồi dưới đất thì thào tự nói. “Vì sao? Vì sao cô ta có thể mà tôi lại không?”

Sự tự tôn cùng tự tin của cô ta bị tổn thương nghiêm trọng, Mạc Tử
Bắc đứng lên khập khiễng đi trở về phòng xép sau đó anh đứng ở cửa nói:
“Nếu Tiểu Bạch mà chết thì tôi cũng sẽ không sống nổi!”

Nói xong liền đóng cửa lại.

Giản Tiểu Bạch cùng Lâm Hiểu Tình lên một chiếc xe, sau đó Giản Tiểu
Bạch vốn muốn về lại chỗ mình ở nhưng Lâm Hiểu Tình lại nói nơi đó không an toàn vì thế hai người liền vào một khách sạn. Vừa mới vào phòng Giản Tiểu Bạch ngồi sụp xuống. “Hiểu Tình, mình nên làm cái gì bây giờ?”

Lâm Hiểu Tình liếc mắt lén nhìn Giản Tiểu Bạch, đáy mắt lặng lẽ rớm
lệ. “Tiểu Bạch có lẽ Mạc Tử Bắc cũng là có nỗi khổ bất đắc dĩ!”

“Mình nên làm cái gì bây giờ?” Cô ảo não nói.

“Chúng ta trước tiên cứ chờ Hùng Lập Tân đi. Nếu anh ấy may mắn trở
về, nếu chúng ta còn chưa có chết thì sẽ tiếp tục bàn bạc kỹ hơn. Chứ
mình cũng không biết nên làm cái gì.”

Giản Tiểu Bạch ánh mắt hoảng hốt hẳn lên. “Hiểu Tình. Đời này tớ sống vậy cũng đã rất đáng giá. Cho dù có chết cũng không hối tiếc. Mình có
anh trai còn có con, lại từng có tình yêu tuy rằng ngắn ngủi nhưng vậy
là đủ rồi. Anh Thiếu khanh đã bảo vệ mình nhiều năm như vậy, có lẽ mình
nên vì mọi người làm chút gì đó!”

“Tiểu Bạch, cậu đừng có ngốc!” Lâm Hiểu Tình không nghĩ tới cô lại có suy nghĩ hy sinh ở trong đầu. “Cậu không được xảy ra chuyện nếu không
mình không biết phải nói sao với Hùng Lập Tân. Anh ấy tuy rằng không nói đến ao ước có người thân nhưng mà mình biết anh ấy cũng ao ước có người thân giống cậu. Hai người xuất thân đã định hai người không thể có cuộc sống bình thường nhưng mình tin ông trời công bằng. Ông ấy nhất định có thể cho mọi người chúng ta một tương lai tốt đẹp.”

“Ha ha!” Giản Tiểu Bạch yếu ớt cười cười. “Hiểu Tình, mình biết rồi.
Cám ơn cậu! Cậu yên tâm mình sẽ không dễ dàng đi tìm cái chết. Mình cũng không có cái gan đó chẳng lẽ cậu quên mình rất tham sống sợ chết sao.
Mình còn muốn sống lâu một ít nhìn con mình lớn lên.”

Lâm Hiểu Tình cũng cười nhưng trong nụ cười lại rất nhiều chua sót.
“Mình cũng muốn có một đứa con, một đứa con gái nhưng mà vẫn chưa có nếu thật phải chết thì mình cũng sẽ để cậu trốn ở phía sau mình.”

Giản Tiểu Bạch xoay người ôm lấy bả vai cô, nở nụ cười. Nụ cười đó
thực chua sót. “Hiểu Tình, chị dâu của mình. Mình thật sự không nghĩ
chúng ta sẽ là người một nhà. Nhưng mà khi chúng ta trở thành người một
nhà lại gặp phải hoàn cảnh nguy hiểm như vậy, mình thực áy náy vì đã
khiến cậu bị liên lụy.”

Lâm Hiểu Tình cũng ôm lấy cô, cũng cười rất đau lòng đồng thời cũng
rất vui mừng. “Ai bảo mình yêu người đàn ông như Hùng Lập Tân làm gì?
Hiện tại mình mới biết anh ấy tiếp cận mình là có mục đích, tuy rằng bọn mình có tình cảm nhưng vẫn không thể phủ nhận là ngay từ đầu anh ấy
đúng là vì cậu mới tiếp cận mình. Đây cũng là chuyện số trời đã định
nhiều lúc con người không thể thay đổi được.”

Giản Tiểu Bạch gật gật đầu cười, nước mắt rơi lả chả trên vai Lâm Hiểu Tình. “Cám ơn cậu đã yêu anh hai mình!”

“Đồ ngốc, mình với Hùng Lập Tân xem như thiệt lòng yêu nhau, là anh
ấy lòng dạ quá sâu còn mình thì quá đơn thuần. Tuy rằng mình rất giận
anh ấy nhưng mình biết xuất thân của hai người như vậy anh ấy không thể
không giấu diếm. Có lẽ tình yêu với anh ấy mà nói là chuyện ngoài ý
muốn. Anh ấy nói anh vẫn nghĩ đến tình yêu là một loại xa xỉ phẩm, lúc
gặp gỡ mình anh ấy lại chạy trời không khỏi nắng.”

“Anh ấy yêu cậu!” Giản Tiểu Bạch nói: “Anh ấy không muốn cậu lo lắng, ít nhất anh ấy là một người chồng tốt. Ngoài chuyện anh ấy không cho
cậu một đứa con thì những chuyện anh ấy giấu diếm thật sự có thể tha
thứ.”

“Chuyện tới nay mình đã không còn trách anh ấy nữa, mình yêu anh ấy
nên không cần quan tâm những điều này! Tiểu Bạch mình cảm thấy Mạc Tử
Bắc thật sự không phải người rất sợ chết, sự dịu dàng của anh ta đối với cậu mình đều thấy hết. Một người cho dù lòng dạ có sâu thế nào thì ánh
mắt cũng sẽ không gạt người. Ánh mắt anh ta nhìn cậu tràn ngập yêu
thương là tình yêu của một người đàn ông dành cho một người phụ nữ.”

“Anh ấy yêu mình sao?” Giản Tiểu Bạch đau khổ nhắm hai mắt lại. “Chính miệng anh ấy nói với mình là anh ấy sợ chết.”

“Có lẽ mọi chuyện đều là hiểu lầm. Anh ta nhất định có nỗi khổ.”

“Kệ anh ấy đi!” Giản Tiểu Bạch cảm thấy mệt mỏi.

Hai người nằm lên giường, ai cũng không muốn ăn, cũng không ai biết
ngay sau đó sẽ xảy ra cái gì. Chỉ là cảm thấy trong lòng thật thê lương. Không biết qua bao lâu Giản Tiểu Bạch mới phát hiện ra Lâm Hiểu Tình đã ngủ thiếp đi. Cô rốt cục ngồi dậy, trong lòng đã có một dự tính. Nếu
thật sự phải có người hy sinh thì cô nguyện làm người có thể hy sinh,
chỉ cầu xin ông trời phù hộ cho người thân của cô được an toàn.

Cô trượt xuống giường, cẩn thận mang giầy sau đó rón ra rón rén đi
tới cửa, quay lại nhìn thoáng qua Lâm Hiểu Tình thật sâu, trong mắt rưng rưng, khóe miệng lại cong lên một nụ cười. Cô nhẹ giọng nói: “Tạm biệt, Hiểu Tình!”

Ngay sau đó cô mở cửa đi ra ngoài. Cô không biết nên đi đâu, cô chỉ
muốn người của Dạ Lang mau chóng bắt lấy cô, như vậy Hiểu Tình và Mạc Tử Bắc đều an toàn. Cô một mình đi lửng thửng trên đường, lại không ngờ
rằng phía sau thật sự có một người đi theo cô. Một ông già nhìn đã ngoài sáu mươi. Ông bám theo Giản Tiểu Bạch rất sát. Tuy rằng tuổi đã có hơi
già nhưng vẫn đi rất nhanh. Nhưng dáng ông ta đi rất kỳ quái nhìn có
chút khập khiễng.

Giản Tiểu Bạch đi một chút lại ngừng, cũng không phải gấp lắm dù sao
cô cũng không muốn sống. Không sao cả. Ngay lúc cô chuẩn bị đi qua cột
đèn giao thông thì một chiếc xe vọt tới, bên trong vươn ra một cái đầu
hướng về phía Giản Tiểu Bạch nả một phát súng.

Đau đớn!

Ngay sau đó cơ thể cô được người ta đỡ lấy, cô rơi vào một vòm ngực
ấm áp cảm giác giống như một người cha vậy. Sau đó người nọ hướng về
phía chiếc xe mà nả một phát súng, người đi trên đường đều sợ ngây
người, sợ tới mức chạy trốn khắp nơi. Chiếc xe kia cũng đã bỏ đi.

Giản Tiểu Bạch muốn nhìn xem người đã đỡ mình là ai nhưng lại không có sức, máu tươi nhiễm đỏ phần váy trước ngực.

Hết chương 161

Tags: truyện Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa online, Chương 161: Kết cục lớn [4]. Truyện Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa đã hoàn thành (full). Truyện mới cập nhật đầy đủ và liên tục. Đọc truyện online miễn phí trên điện thoại di động và máy tính bảng tại www.truyenhay.co

Bình luận

Chương 161